Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 10: Bão tố âm thầm
Sau buổi sáng đầy sóng gió ở chính sảnh, cả phủ Tạ gia như lặng im một cách đáng sợ. Tin tức Tạ Du công khai bảo vệ Lâm Y, thậm chí phủ nhận Triệu Tinh Vân trước mặt mọi người, lan đi nhanh chóng.
Những ánh mắt dò xét, xì xầm không dứt nhưng lại không ai dám nói thẳng. Tạ Du vẫn là người đàn ông có quyền lực nhất trong phủ này — lời nói của anh chẳng khác nào thánh chỉ.
Lâm Y ngồi bên cửa sổ gian phòng nhỏ, bàn tay đặt trên cây trâm ngọc, lòng ngổn ngang trăm mối.
Nàng biết… bảo vệ thì dễ, nhưng để được người ta chấp nhận, để tồn tại trong phủ Tạ gia này… là chuyện khác.
Bỗng tiếng cửa mở ra. Tạ Du bước vào, dáng vẻ vẫn lạnh lùng, phong thái không chút xao động. Nhưng lần này, trên tay anh mang theo một hộp gỗ lớn.
“Cái này cho em,” anh nói, đặt hộp xuống bàn.
Lâm Y rón rén mở ra… bên trong là bộ y phục thêu tay tinh xảo — một bộ váy màu xanh ngọc, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ đến từng chi tiết.
“Ngày mai, em sẽ đi dự yến tiệc cùng ta,” Tạ Du chậm rãi nói, ánh mắt nhìn thẳng nàng không rời.
“Yến tiệc…?” Lâm Y thoáng ngỡ ngàng.
“Phủ Tạ gia có một truyền thống: tất cả những người được ta công khai thừa nhận đều phải ra mắt giới quý tộc trong yến tiệc mùa xuân,” anh nói tiếp, giọng điệu không cho phép từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Nhưng… tôi…” Giọng Lâm Y run lên, ánh mắt hoảng hốt.
“Em phải đi,” Tạ Du cắt lời, bước đến gần hơn, cúi người xuống khiến khoảng cách giữa hai người chỉ còn một hơi thở. “Và em sẽ đi với danh nghĩa người đứng bên cạnh ta.”
Hơi thở ấm áp của anh khiến tim nàng loạn nhịp.
Anh giơ tay nâng cằm nàng, ánh mắt vừa sắc bén vừa dịu dàng: “Ta không cho phép em lùi bước. Đứng bên cạnh ta, nghĩa là phải ngẩng cao đầu… dù trong lòng sợ hãi, cũng không được cúi mặt trước ai.”
Lời anh vừa là khích lệ, vừa là mệnh lệnh.
Lâm Y cắn môi, cúi đầu thật sâu: “Vâng… tôi hiểu.”
Tạ Du khẽ nhếch môi cười, nụ cười rất nhạt nhưng mang theo một tia ấm áp hiếm hoi: “Ngoan… đó mới là Lâm Y mà ta muốn thấy.”
Câu nói ấy khiến lòng nàng chùng xuống, nhưng cũng khẽ ấm lên một chút.
Đêm hôm đó, khi chỉ còn một mình, nàng thử khoác bộ váy xanh ngọc lên người. Ánh nến phản chiếu trên gương đồng… hình ảnh nàng hiện lên mỏng manh, nhưng kiêu hãnh hơn bao giờ hết.
Từng vết sẹo trên lưng… ngày mai, nàng vẫn sẽ mang nó cùng mình, nhưng lần này… nàng sẽ ngẩng cao đầu bước đi — bởi vì, Tạ Du sẽ nắm tay nàng giữa bao ánh mắt soi mói.
Nhưng đâu đó trong lòng, Lâm Y vẫn cảm nhận rõ rệt: yến tiệc ngày mai… chính là thử thách lớn nhất kể từ khi nàng đặt chân vào phủ Tạ gia.
Và có lẽ… bão tố thực sự sẽ bắt đầu từ đó.