Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9: Cơn sóng ngầm đầu tiên

Sáng hôm sau, khi Lâm Y thức dậy, ánh nắng đã tràn ngập khắp gian phòng. Đêm qua, sau buổi uống trà kỳ lạ ấy, nàng lặng lẽ trở về phòng trong muôn vàn cảm xúc ngổn ngang: cảm động có, sợ hãi có, và cả một thứ cảm giác mà chính nàng cũng không gọi tên được.

Nhưng chưa kịp định thần, thì một nha hoàn đã gõ cửa bước vào, cúi đầu cung kính nhưng giọng điệu đầy ẩn ý: “Tiểu thư Lâm, phu nhân mời tiểu thư đến chính sảnh dùng trà.”

Lâm Y thoáng khựng người. Mời… hay là triệu tập?

Dù thế nào, nàng cũng không thể từ chối. Sau khi chỉnh lại y phục, nàng bước ra, theo chân nha hoàn về phía chính sảnh. Mỗi bước chân đi qua đều nhận về vô số ánh mắt tò mò, dò xét và cả khinh miệt.

Trong lòng nàng thấp thỏm, biết rõ hôm nay sẽ không yên ả.

Quả nhiên, khi vừa bước chân vào chính sảnh, trước mắt nàng là Tạ phu nhân ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, ánh mắt sắc bén nhìn nàng từ đầu đến chân.

Bên cạnh bà ta là một cô gái trẻ, sắc sảo và cao ngạo — Triệu Tinh Vân, tiểu thư nhà Triệu gia, người từng được đồn là “hôn phối ngầm” của Tạ Du.

Không khí nơi đây lập tức trở nên ngột ngạt.

“Tới rồi sao?” Tạ phu nhân cất tiếng, giọng điệu không một chút thân thiện. “Ngươi cũng thật có bản lĩnh đấy, chỉ trong một đêm đã khiến Du Nhi thay đổi cách đối xử. Nhưng ta nói trước… phủ này không phải nơi ngươi có thể đứng vững dễ dàng.”

Lâm Y cúi đầu, siết chặt vạt áo. Nàng im lặng, không dám đáp lời.

Triệu Tinh Vân cất giọng khinh miệt: “Ta nghe nói tiểu thư Lâm có xuất thân danh giá, nhưng sao lại để người ta thấy… những vết sẹo khủng khiếp trên lưng chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Câu nói ấy như nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim nàng, khơi lại ký ức đau đớn và nhục nhã ngay giữa hội hoa đăng. Khuôn mặt nàng thoáng tái đi, tay run lên từng hồi.

“Ngươi im đi,” một giọng nói vang lên dứt khoát và lạnh băng từ sau lưng.

Tất cả mọi người đều ngoái lại nhìn.

Tạ Du.

Anh xuất hiện trong bộ trường sam đen quen thuộc, ánh mắt lạnh lùng quét qua Triệu Tinh Vân rồi dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Lâm Y.

“Ngươi lấy tư cách gì để nói chuyện với cô ấy như vậy?” Tạ Du nhìn thẳng vào Triệu Tinh Vân, từng chữ một rắn rỏi. “Tinh Vân, ngươi nên nhớ… lời hứa năm xưa chưa từng được ta thừa nhận. Ta và ngươi… không hề có hôn ước.”

Triệu Tinh Vân c.h.ế.t lặng, khuôn mặt nàng ta cứng đờ, đôi mắt ngấn lệ vì uất ức.

Nhưng Tạ Du không để nàng ta kịp nói lời nào, anh nắm lấy cổ tay Lâm Y kéo về phía mình, tuyên bố trước mặt tất cả mọi người:

“Từ nay về sau, Lâm Y là người đứng bên cạnh ta — danh chính ngôn thuận.”

Không khí chính sảnh như đông cứng lại.

Tạ phu nhân siết chặt ly trà, ánh mắt tối sầm nhưng không lên tiếng phản bác.

Lâm Y đứng bên cạnh Tạ Du, lòng vừa run rẩy vừa xao động. Người đàn ông này… thực sự đang dùng cả uy quyền để bảo vệ nàng sao?

Nhưng nàng biết… đây chỉ mới là cơn sóng ngầm đầu tiên trong phủ Tạ gia. Sóng ngầm càng yên ả… báo hiệu bão tố sẽ càng lớn.