Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 12: Lời thì thầm sau ánh đèn
Sau khi Lâm Y ngửa đầu uống cạn chén rượu trước mặt bao người, không khí yến tiệc thoáng ngừng lại, rồi lại nhanh chóng nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Nhưng lần này, những tiếng xì xầm đã chuyển từ khinh miệt thành tò mò xen lẫn ngạc nhiên.
“Không ngờ cô ta lại có bản lĩnh như vậy…”
“Lá gan thật lớn đấy…”
Những lời ấy rơi vào tai Lâm Y, nhưng nàng chỉ im lặng. Trong lòng nàng biết rõ — đây chỉ mới là khởi đầu.
Triệu Tinh Vân đứng đó, tay siết chặt ly rượu, ánh mắt tối sầm nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười giả lả. “Tiểu thư Lâm quả thật khiến người ta ngưỡng mộ. Nhưng chỉ có bản lĩnh uống cạn một chén rượu thì e là chưa đủ… đúng không, Tạ thiếu gia?”
Tạ Du quay đầu, ánh mắt lạnh băng nhìn Triệu Tinh Vân, giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát: “Chuyện gì đủ hay không… ta tự biết. Không cần ai thay ta phán xét.”
Câu nói ấy như một cái tát vào mặt Triệu Tinh Vân trước bao người.
Lâm Y nghe rõ… tim nàng bỗng siết lại, vừa ấm áp vừa cay đắng. Sự bảo vệ này… mạnh mẽ đến thế, nhưng cũng khiến nàng càng thêm sợ hãi: sợ những sóng gió sau đó, sợ sự ganh ghét sẽ dồn lên mình ngày càng nhiều hơn.
Suốt buổi tiệc, Tạ Du không rời khỏi nàng nửa bước. Bàn tay anh vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng như một lời khẳng định ngầm với tất cả mọi người: “Nàng ấy… là người của ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khi yến tiệc kết thúc, đoàn người rời đi, ánh mắt ai cũng để lại sau lưng họ những tia nhìn khó đoán.
Lâm Y theo Tạ Du quay về gian phòng quen thuộc. Khi chỉ còn hai người, nàng mới dám thở phào, nhưng trong lòng vẫn còn rối bời.
Tạ Du dừng lại trước cửa phòng nàng, ánh mắt sâu lắng nhìn thẳng vào mắt nàng. Không còn vẻ lạnh lùng, ánh mắt anh giờ đây có chút dịu dàng và mệt mỏi.
“Em đã làm tốt hơn ta nghĩ,” anh khẽ nói.
Lâm Y cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Tôi chỉ không muốn ngài mất mặt…”
Bất ngờ, Tạ Du đưa tay nâng cằm nàng lên, đôi mắt đen ấy gần trong gang tấc, giọng anh trầm thấp vang lên như một lời thì thầm: “Không phải vì ta… là vì em. Ta chỉ muốn em học cách đối diện với những ánh mắt khinh miệt đó… không cúi đầu nữa.”
Khoảnh khắc ấy, Lâm Y bỗng thấy nơi lồng n.g.ự.c mình nhói lên một nhịp đập lạ lẫm.
Tạ Du chậm rãi cúi xuống, bàn tay lướt qua sợi tóc nàng… nhưng rồi anh chỉ khẽ siết nhẹ bờ vai, không làm gì thêm.
“Đêm nay em yên tâm nghỉ ngơi. Ngày mai… mọi thứ mới thực sự bắt đầu.”
Anh quay người rời đi, để lại nàng đứng lặng bên cửa, trái tim đập loạn nhịp, trong lòng là muôn vàn câu hỏi không lời giải đáp.
Yến tiệc mùa xuân đã khép lại, nhưng với Lâm Y, đêm nay mới thực sự là đêm đầu tiên nàng cảm thấy… nàng đã bước vào cuộc đời người đàn ông này — Tạ Du.