Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 13: Sóng ngầm nơi hậu viện

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng nhẹ chiếu lên khu vườn phía sau phủ Tạ gia. Nhưng trái với vẻ yên bình ấy, bầu không khí giữa đám người hầu lại đầy ngột ngạt. Tin tức yến tiệc đêm qua lan đi khắp phủ, và giờ đây, cái tên “Lâm Y” đã trở thành đề tài bàn tán chính.

“Chỉ là một tiểu thư mang nhục nhã mà dám sánh vai cùng thiếu gia…”

“Ta không tin cô ta trụ nổi lâu…”

Lâm Y đứng bên bậc thang đá, nghe rõ từng câu xì xầm sau lưng. Nhưng nàng chỉ khẽ siết chặt bàn tay, ngẩng đầu bước tiếp, nhớ đến câu nói của Tạ Du đêm qua: “Hãy học cách ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt khinh miệt.”

Tiểu nha hoàn Thu Sương bước nhanh đến, hơi cúi đầu nhưng ánh mắt không giấu được sự khinh khi: “Tạ phu nhân mời cô đến hậu viện. Bà muốn đích thân ‘dạy dỗ’ cô một số phép tắc.”

Câu nói đầy ẩn ý nhưng Lâm Y chỉ nhẹ gật đầu: “Dẫn đường.”

Hậu viện phủ Tạ gia vốn là nơi Tạ phu nhân nghỉ ngơi và ít khi tiếp khách. Nhưng hôm nay, đám nha hoàn, quản sự đứng thành hàng dài bên ngoài, ánh mắt ai cũng đầy hả hê.

Tạ phu nhân ngồi uy nghi trên ghế bành, phía sau bà là Triệu Tinh Vân, y phục lộng lẫy, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy đắc thắng.

“Ngươi tới rồi sao?” Tạ phu nhân lên tiếng, giọng điệu sắc lạnh. “Ta nghe đêm qua ngươi rất bản lĩnh… uống cạn cả chén rượu để chứng minh vị trí của mình. Nhưng bản lĩnh đó… không đồng nghĩa với việc có thể cư xử tuỳ tiện trong phủ Tạ gia.”

Lâm Y đứng thẳng người, cúi đầu: “Xin phu nhân chỉ dạy.”

Tạ phu nhân nhếch môi cười: “Rất tốt. Vậy thì bắt đầu từ hôm nay, mỗi sáng ngươi sẽ đến hậu viện để quỳ lạy trước bài vị tổ tiên Tạ gia, để học cách khiêm nhường.”

Câu nói ấy khiến đám người hầu không giấu nổi nụ cười mỉa mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Quỳ lạy mỗi ngày — đây rõ ràng là một hình thức nhục nhã trá hình.

Triệu Tinh Vân khẽ lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy ác ý: “Phu nhân thật nhân từ, muốn dạy tiểu thư Lâm học lễ nghĩa… Ta còn tưởng người sẽ nghiêm khắc hơn cơ.”

Lâm Y nghe rõ từng lời, từng ánh mắt nhưng chỉ siết chặt bàn tay.

Nàng biết đây là thử thách. Tạ Du không thể lúc nào cũng bên cạnh, và nàng… không thể lúc nào cũng trốn sau lưng anh.

“Vâng,” nàng khẽ nói, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: “Tôi sẽ đến hậu viện mỗi sáng. Nhưng xin phu nhân nhớ cho… tôi đến đây không phải vì sợ, mà vì tôi kính trọng Tạ gia.”

Câu trả lời khiến tất cả thoáng sững sờ.

Tạ phu nhân nhíu mày, nhưng khoé môi lại cong lên lạnh lẽo: “Khá lắm. Xem ra ngươi cũng không phải loại yếu đuối như vẻ bề ngoài.”

Lâm Y cúi đầu chào rồi lặng lẽ quay đi, lòng nhẹ nhõm hơn. Dù biết rằng con đường trước mặt sẽ đầy chông gai… nhưng hôm nay nàng đã dám đứng thẳng người đối diện.

Vừa bước ra khỏi hậu viện, một bàn tay mạnh mẽ kéo nàng vào một góc vườn khuất.

“Em làm gì vậy?” Giọng Tạ Du vang lên, trầm thấp nhưng mang theo chút trách móc.

Lâm Y bối rối nhìn anh, đôi mắt thoáng ươn ướt nhưng nụ cười lại rất dịu dàng: “Tôi đang học… học cách đối diện và không cúi đầu, như lời ngài nói.”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Tạ Du dịu hẳn đi. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, thì thầm: “Ngoan… nhưng nếu bọn họ dám đi quá giới hạn, hãy nhớ… ta sẽ luôn ở đây.”

Lâm Y ngước nhìn người đàn ông ấy, lòng khẽ ấm lên… và cũng bất giác nhận ra rằng… trái tim nàng đang ngày một lệ thuộc vào hơi ấm này.