Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 14: Bức tranh dưới ánh trăng
Đêm phủ Tạ gia luôn khoác lên mình tấm áo tĩnh mịch, nhưng đối với Lâm Y, khoảng thời gian này lại là lúc trái tim nàng hỗn loạn nhất.
Tạ Du đã rời phủ từ sớm để dự một buổi nghị sự quan trọng, và cả ngày hôm nay, nàng phải quỳ lạy dưới bài vị tổ tiên trong hậu viện, giữa bao ánh mắt khinh miệt và chế giễu. Dù thân thể mệt mỏi, nhưng ánh mắt nàng chưa bao giờ cúi xuống.
Khi trở về phòng, nàng không bật đèn ngay mà lặng lẽ ra bên cửa sổ, để mặc ánh trăng soi lên khuôn mặt tái nhợt.
Trong khoảnh khắc ấy, cánh cửa phòng bật mở nhẹ nhàng.
Tạ Du trở về.
Anh bước vào, áo choàng phủ đầy bụi đường, nhưng ánh mắt vẫn sâu thẳm và sắc bén, ngay lập tức nhìn thấy nàng ngồi im bên cửa sổ.
“Em vẫn chưa ngủ?” Giọng anh trầm và khàn hơn thường ngày, như mang theo mệt mỏi sau một ngày dài.
Lâm Y khẽ lắc đầu: “Tôi… chỉ muốn ngồi yên một chút.”
Tạ Du bước tới gần, không nói thêm lời nào, chỉ ngồi xuống đối diện nàng. Ánh trăng chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét mạnh mẽ nhưng cũng rất cô độc.
Một sự im lặng dịu dàng bao trùm lên cả hai.
Bất chợt, Tạ Du lấy ra từ tay áo một cuộn tranh nhỏ, đặt vào lòng bàn tay nàng.
“Cái này… là gì?” Lâm Y ngạc nhiên hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Xem đi,” anh khẽ nói.
Nàng từ từ mở ra… bên trong là một bức tranh thủy mặc. Trong tranh là hồ sen tĩnh lặng, hoa sen nở rộ dưới ánh trăng, và nổi bật nhất là hình bóng một cô gái trong áo lụa tím, mái tóc dài buông lơi, ngồi một mình bên hồ… hình ảnh ấy, giống hệt nàng.
Trái tim Lâm Y khẽ run lên: “Là… tôi?”
Tạ Du khẽ gật đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng không rời: “Ta vẽ nó từ ngày đầu tiên nhìn thấy em ở hội hoa đăng.”
“Nhưng sao… sao ngài lại vẽ?” Giọng nàng khẽ run, lòng đầy xúc động.
“Vì lúc đó ta không thể ngăn ánh mắt mình dõi theo em… kể cả khi nhìn thấy vết sẹo trên lưng em, ta vẫn không thể dứt ánh nhìn.”
Câu nói ấy nhẹ như gió thoảng… nhưng lại khiến trái tim nàng rung lên mạnh mẽ.
“Ta đã muốn giữ hình ảnh ấy… cho riêng mình,” Tạ Du nói tiếp, giọng trầm thấp nhưng từng chữ đều chân thành. “Nhưng giờ đây, ta muốn trao lại nó cho em, để em biết… trong mắt ta, em vẫn luôn đẹp đẽ theo cách riêng của mình.”
Nước mắt Lâm Y bất giác rơi xuống, lặng lẽ.
Suốt bao năm qua, nàng chỉ biết cúi đầu chịu đựng những ánh mắt khinh rẻ… chưa từng có ai nói rằng nàng “đẹp”… càng chưa từng có ai giữ hình bóng nàng bằng một bức tranh tinh tế đến thế.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Du đưa tay nâng cằm nàng, lau nhẹ giọt nước mắt nơi khoé mắt.
“Đừng khóc nữa,” anh thì thầm. “Nếu mệt mỏi… cứ dựa vào ta.”
Lâm Y không đáp, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai anh, lòng nhẹ tênh lần đầu tiên… dù sóng gió ngoài kia vẫn còn đang chờ đợi.