Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 15: Lời hứa trong đêm

Đêm ấy, sau khi nhận bức tranh thủy mặc và lời thì thầm dịu dàng từ Tạ Du, Lâm Y cứ ngồi tựa vai anh thật lâu. Khoảng lặng ấy khiến nàng quên hết mọi mệt mỏi, quên cả nỗi đau thể xác và những ánh nhìn miệt thị suốt ngày dài.

Khi Tạ Du nhẹ nhàng rời khỏi phòng, ánh mắt anh vẫn lặng lẽ dõi theo nàng như một cái ôm không thành lời.

Nhưng trái tim Lâm Y lại không để nàng ngủ yên.

Nàng ngồi bên bàn, mở bức tranh ra lần nữa, ngón tay run nhẹ vuốt lên từng nét vẽ. Cả đời này, chưa từng có ai nhìn nàng bằng đôi mắt như thế, càng chưa từng có ai giữ lấy hình bóng nàng một cách trân trọng như Tạ Du.

Anh rốt cuộc là ai trong cuộc đời đầy bão giông này của nàng? Là cứu rỗi… hay chỉ là một phép thử cay đắng khác?

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn thì Thu Sương — nha hoàn thân tín của Tạ phu nhân — đã đứng ngoài cửa phòng, cúi đầu nhưng giọng điệu đầy mỉa mai: “Tiểu thư Lâm, phu nhân dặn hôm nay quỳ sớm hơn, không được trễ.”

Lâm Y siết chặt tay, nhưng rồi vẫn chỉnh y phục, lặng lẽ bước ra.

Hậu viện phủ Tạ gia sương sớm mờ ảo nhưng lạnh buốt, gió lùa qua làm tà áo nàng khẽ lay động. Trước bài vị tổ tiên uy nghi, nàng quỳ gối, lưng thẳng, ánh mắt nhìn thẳng vào những tấm bia khắc chữ vàng, không chút run rẩy.

Tiếng xì xầm vang lên sau lưng:

“Cứ đợi xem… một kẻ hèn mọn như cô ta chịu nổi bao lâu…”

“Chưa chắc đã được thiếu gia Tạ Du để mắt thật lòng…”

Nhưng Lâm Y mặc kệ tất cả, chỉ im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mãi đến tận giữa trưa, mặt trời đã lên cao, tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên con đường đá.

Tạ Du.

Anh khoác trên vai chiếc áo choàng dài, đôi mắt tối sầm lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt. Ánh nắng chiếu lên mái tóc nàng, khiến dáng vẻ quỳ giữa sân càng trở nên cô độc.

“Đủ rồi.” Giọng anh vang lên lạnh lùng, đầy uy lực.

Tất cả nha hoàn, quản sự có mặt lập tức cúi rạp đầu, không dám nói thêm lời nào.

Anh bước tới, cúi xuống đỡ lấy nàng. Bàn tay anh siết chặt vai nàng, đôi mắt nhìn sâu vào mắt nàng, không giấu nổi cơn giận dữ.

“Ta đã nói rồi… không ai được phép nhục mạ em.” Giọng anh trầm khàn, ánh mắt anh khiến tim nàng khẽ run lên.

Lâm Y mím chặt môi, lắc đầu khẽ khàng: “Tôi ổn… thật sự ổn.”

Nhưng Tạ Du không nghe. Anh vòng tay bế nàng lên, mặc kệ tất cả ánh mắt xung quanh.

“Nhớ cho kỹ,” anh nói lớn, giọng đanh thép vang vọng khắp hậu viện. “Từ hôm nay trở đi, bất cứ ai ép Lâm Y quỳ lạy… ta sẽ xử phạt không tha.”

Tạ phu nhân đứng bên hàng hiên, ánh mắt tối lại nhưng không lên tiếng.

Lâm Y nép vào lồng n.g.ự.c ấm áp ấy, mùi hương quen thuộc vây quanh… khoảnh khắc ấy, nàng khẽ nghe anh thì thầm bên tai: “Từ nay… ta sẽ không để em cô đơn nữa.”

Trái tim nàng… lần đầu tiên sau bao năm tháng bão tố… có chút yên bình thật sự.