Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 17: Những ngày yên bình hiếm hoi
Sau đêm mưa ấy, bầu không khí trong phủ Tạ gia trở nên trầm lặng hơn. Tạ Du không giấu giếm nữa, anh đích thân sắp xếp cho Lâm Y chuyển đến một gian phòng nằm ngay sát cạnh phòng anh, khiến tất cả nha hoàn, quản sự chỉ còn biết cúi đầu phục tùng, nhưng ánh mắt thì vẫn âm thầm dò xét đầy toan tính.
Lâm Y biết rõ điều đó, nhưng lần này nàng không sợ. Câu nói “cho phép ta thực sự bước vào thế giới của em” của Tạ Du hôm đó đã khắc sâu vào tim nàng, khiến trái tim vốn luôn đề phòng nay lại mềm đi từng chút một.
Buổi sáng, khi nàng thức dậy, đã thấy một chiếc áo choàng nhẹ khoác trên người mình từ khi nào. Hương trà nhàn nhạt thoảng trong không khí, tiếng chim hót ngoài vườn… tất cả mang đến cảm giác ấm áp lạ lùng.
Đến trưa, Tạ Du đích thân dẫn nàng đi dạo quanh hoa viên — điều chưa từng có tiền lệ trong phủ. Các nha hoàn, gia nhân cúi đầu hành lễ nhưng không ai dám buông lời. Danh nghĩa “người bên cạnh Tạ thiếu gia” đã được anh khẳng định công khai một cách mạnh mẽ.
Lâm Y bước đi bên anh, tà váy khẽ lay trong gió, khuôn mặt đã bớt tái nhợt sau chuỗi ngày chịu đựng, ánh mắt trong veo nhưng sâu lắng.
“Có mệt không?” Tạ Du bất ngờ hỏi khi họ dừng dưới gốc bạch mai lớn.
Lâm Y khẽ lắc đầu, đôi mắt hiện rõ chút xấu hổ: “Không… tôi ổn.”
Tạ Du nhìn nàng, khoé môi anh cong nhẹ. “Lại ‘ổn’… Em thật cứng đầu.”
Lâm Y cúi đầu, nhưng một nụ cười thoáng qua trên môi nàng — nụ cười đầu tiên sau rất nhiều ngày u ám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giữa lúc cả hai cùng im lặng, bỗng một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở hành lang phía xa: Triệu Tinh Vân.
Nàng ta khoác một bộ váy rực rỡ, bước từng bước nhẹ nhàng nhưng ánh mắt sắc lạnh nhìn Lâm Y đầy thách thức.
“Tạ thiếu gia,” nàng ta cất giọng mềm mỏng, cố gắng giữ vẻ điềm đạm, “Hôm nay Tạ phu nhân có lời mời… muốn đích thân gặp tiểu thư Lâm.”
Ánh mắt Tạ Du thoáng tối lại. Nhưng Lâm Y nắm nhẹ lấy tay áo anh, khẽ lắc đầu.
“Tôi sẽ đi,” nàng nói nhỏ.
“Em không cần phải gượng ép,” anh nhìn nàng, giọng trầm đầy lo lắng.
Lâm Y mỉm cười khẽ: “Tôi đã hứa với ngài… sẽ học cách đối diện.”
Câu trả lời khiến ánh mắt Tạ Du dịu lại, xen lẫn một tia tự hào lặng lẽ.
Anh khẽ thì thầm bên tai nàng: “Nếu họ dám làm khó em… hãy nhớ, chỉ cần quay lại nhìn ta.”
Trái tim nàng rung lên, cảm giác ấm áp như lan ra khắp lồng ngực. Lâm Y khẽ gật đầu, rồi quay người bước theo Triệu Tinh Vân về phía viện riêng của Tạ phu nhân.
Khoảnh khắc ấy, từ xa, Tạ Du vẫn đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé nhưng kiên cường của nàng… ánh mắt anh mang đầy quyết tâm: "Cho dù thế nào… nàng sẽ mãi là người của ta."