Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 18: Cuộc gặp gỡ nơi viện riêng

Hành lang phủ Tạ gia thật dài, từng bước chân Lâm Y vang lên khẽ khàng trên nền đá lạnh. Bóng lưng Triệu Tinh Vân đi trước, thẳng thớm nhưng toát lên khí chất cao ngạo và đắc ý.

Lâm Y cảm nhận rõ, nàng ta đang tận hưởng khoảnh khắc này — khoảnh khắc dẫn nàng đến trước mặt Tạ phu nhân, nơi quyền lực và áp lực lớn nhất trong phủ hội tụ.

Cuối cùng, họ dừng trước viện riêng. Triệu Tinh Vân quay lại, mỉm cười mỉa mai: “Tiểu thư Lâm, mời vào. Nhưng nhớ đấy… đừng để phu nhân thất vọng vì bản lĩnh của cô.”

Lâm Y không đáp, chỉ khẽ cúi đầu rồi đẩy cửa bước vào.

Bên trong, Tạ phu nhân ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, phía sau là một hàng nha hoàn cung kính đứng chắp tay. Trên bàn là ấm trà bốc khói nghi ngút, nhưng không khí trong phòng lại lạnh hơn cả ngoài trời.

“Ngươi đến rồi à,” Tạ phu nhân cất giọng, ánh mắt quét qua người nàng, lạnh như băng. “Ngồi đi.”

Lâm Y khẽ cúi người, ngồi xuống chiếc đôn thấp bên cạnh bàn, tay đặt ngay ngắn trên đùi.

Im lặng một lúc lâu, Tạ phu nhân mới lên tiếng, giọng điệu sắc bén: “Ngươi nghĩ bản thân ngồi cạnh Tạ Du trước bao người thì có thể đường hoàng trở thành người của phủ Tạ gia này sao?”

Câu hỏi ấy giống như một nhát d.a.o cắt thẳng vào lòng Lâm Y, nhưng nàng không cúi đầu, chỉ khẽ đáp: “Tôi chưa từng có ý nghĩ ấy.”

“Ồ?” Ánh mắt Tạ phu nhân thoáng lóe lên tia hứng thú. “Vậy ngươi muốn gì khi bám lấy Du Nhi?”

Lâm Y siết chặt tay, rồi ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo nhưng kiên định: “Tôi chưa từng cầu xin được vào phủ Tạ gia… cũng không ép buộc ai bảo vệ mình. Nhưng kể từ khi tôi đứng dưới danh nghĩa bên cạnh thiếu gia Tạ Du… tôi sẽ không làm điều gì khiến phủ Tạ gia bị hổ thẹn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lời nói ấy khiến Tạ phu nhân hơi nhướng mày, thoáng ngạc nhiên vì sự bình tĩnh và tự trọng trong ánh mắt nàng.

Triệu Tinh Vân đứng bên cạnh hừ khẽ, chen vào: “Lời nói hay lắm… nhưng chẳng qua chỉ là vỏ bọc. Ai cũng biết cô bám lấy Tạ Du chỉ vì muốn đổi đời.”

Tạ phu nhân khoát tay ngăn lại, ánh mắt sắc bén lại quay về phía Lâm Y: “Tốt. Vậy chứng minh đi… chứng minh ngươi xứng đáng. Từ ngày mai, ngươi sẽ quản lý toàn bộ bếp chính của phủ. Một tuần sau, nếu bữa tiệc mùa hạ chuẩn bị không chu toàn… đừng mong đứng lại trong phủ này thêm một ngày.”

Câu nói ấy… rõ ràng là một thử thách nặng nề.

Lâm Y cúi đầu thật sâu, giọng vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng gợn sóng: “Tôi hiểu.”

Khi nàng rời khỏi viện riêng, trời đã xế chiều. Triệu Tinh Vân đi bên cạnh, nghiêng đầu khẽ nói: “Tiểu thư Lâm, bếp chính của phủ Tạ gia… không dễ đâu. Một người chưa từng bước chân vào bếp như cô… chờ xem.”

Lâm Y khẽ cười nhạt, không đáp lời.

Nàng hiểu… thử thách thực sự bắt đầu từ đây.

Khi trở về phòng, Tạ Du đã đứng chờ ngay trước cửa, ánh mắt anh tối lại khi nhìn gương mặt đầy mệt mỏi của nàng.

“Bọn họ ép em chuyện gì?” Giọng anh trầm xuống, mang theo cơn giận khó giấu.

Lâm Y nhẹ lắc đầu, nhưng sau một thoáng ngập ngừng, nàng khẽ nói: “Tạ thiếu gia… tôi xin phép… thử một lần… chứng minh mình thật sự có thể đứng vững.”

Ánh mắt Tạ Du nhìn nàng rất lâu, cuối cùng anh khẽ gật đầu, giọng trầm ấm: “Được… nhưng nhớ kỹ… nếu em mệt, chỉ cần nói một câu… ta sẽ dẹp hết mọi thứ cho em.”

Trái tim nàng lại khẽ run lên… và lần đầu tiên nàng mỉm cười thật sự: một nụ cười mỏng manh… nhưng kiên cường.