Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"VẾT SẸO SAU LƯNG"
Tác giả: Mr.Bin
Chương 19: Những ngày đầu nơi bếp chính
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa le lói trên ngọn cây cổ thụ ngoài sân, Lâm Y đã đứng trước cửa bếp chính phủ Tạ gia. Gian bếp này nổi danh khắp thành, nơi chuẩn bị yến tiệc cho phủ đệ quyền quý nhất, dưới sự điều hành nghiêm ngặt của bà quản sự Khâu — người nổi tiếng khó tính, nguyên tắc đến lạnh lùng.
Bước chân nàng vừa chạm bậc cửa, tất cả gia nhân bên trong đồng loạt ngừng tay, đồng loạt quay lại nhìn nàng — ánh nhìn chứa đầy khinh bỉ, hoài nghi và cả sự thách thức không che giấu.
Khâu quản sự khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẻm nhìn thẳng vào Lâm Y, giọng nói cất lên như lưỡi dao: “Ta nghe nói… từ hôm nay tiểu thư Lâm sẽ quản lý bếp chính?”
Giọng bà ta nhấn mạnh hai chữ ‘tiểu thư’, mang theo vẻ mỉa mai rõ rệt.
Lâm Y đứng thẳng lưng, cúi người lễ phép: “Vâng, tôi chỉ mong bà chỉ dạy.”
Khâu quản sự cười khẩy: “Chỉ dạy? Bếp chính này là chốn người như cô bước chân vào được sao? Một tiểu thư mảnh mai, tay chưa từng dính dầu mỡ, muốn điều hành gian bếp lớn nhất phủ Tạ gia? Nực cười.”
Đám gia nhân xung quanh bật cười khẽ, ánh mắt càng thêm giễu cợt.
Nhưng Lâm Y chỉ mím môi, không phản bác, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. “Tôi chưa từng quản lý… nhưng tôi sẽ học.”
Khâu quản sự nhướng mày, giọng bà ta cao hơn: “Học? Một tuần nữa là tiệc mùa hạ! Một tuần đủ để học sao? Hay cô tính dùng quyền lực của Tạ thiếu gia để sai khiến?”
Lâm Y ngước mắt nhìn thẳng vào mắt bà ta, giọng trầm nhưng kiên định: “Tôi chỉ xin một cơ hội. Nếu một tuần nữa tiệc không chu toàn… tôi tự mình rời khỏi phủ này. Không cần ai đuổi.”
Câu nói ấy khiến gian bếp thoáng lặng đi vài nhịp.
Khâu quản sự cười nhạt, nhưng ánh mắt hiện rõ tia hứng thú: “Được lắm… ta chờ xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngay ngày đầu tiên, Lâm Y đã bắt tay ngay vào công việc. Nàng dậy từ tinh mơ, theo chân người hầu ghi chép số lượng thực phẩm nhập kho, tỉ mỉ kiểm tra từng khay rau, từng thùng gạo, từng con cá tươi. Đến giữa trưa, tay nàng đã đỏ rát vì phải động tay phụ bếp nhặt rau, rửa bát, cọ nồi.
Những ánh mắt khinh miệt ban đầu dần xen lẫn ngạc nhiên.
“Tiểu thư mà cũng biết nhặt rau sao?”
“Không kêu ca tiếng nào suốt buổi…”
Tiếng thì thầm ấy lọt vào tai Lâm Y, nhưng nàng không phản ứng, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc, tay làm không ngơi nghỉ, lòng nhẩm tính từng con số trong sổ sách.
Đến tối mịt, khi tất cả đã mệt nhoài, nàng vẫn chưa rời gian bếp.
Bất chợt, một bóng người cao lớn xuất hiện trước cửa — Tạ Du.
Ánh mắt anh thoáng tối đi khi nhìn thấy bàn tay nàng đầy vết đỏ, khuôn mặt lem nhem mồ hôi nhưng vẫn kiên cường.
“Em đang làm gì vậy hả?” Giọng anh trầm thấp nhưng mang theo chút lo lắng thật sự.
Lâm Y ngẩng lên, khẽ cười: “Tôi đang học… để đứng vững trong phủ này.”
Tạ Du bước tới, nắm lấy bàn tay sưng đỏ của nàng, ánh mắt anh dịu xuống, nhưng giọng điệu vẫn đầy nghiêm khắc: “Đừng khiến bản thân thành ra thế này chỉ vì muốn chứng minh điều gì. Em có ta rồi… không cần ai công nhận cũng được.”
Lời anh nói khiến tim nàng khẽ run lên, nhưng nàng lắc đầu nhẹ, giọng mềm mà kiên định: “Tôi cần công nhận. Không chỉ vì anh… mà còn vì chính bản thân tôi.”
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Tạ Du lặng đi thật lâu, rồi anh khẽ cười, vuốt nhẹ mái tóc rối của nàng: “Được… nếu đó là điều em muốn… ta sẽ ở đây, mỗi đêm… đợi em trở về.”
Câu nói ấy… ấm áp hơn bất kỳ lời hứa nào.
Lâm Y nhìn anh, đôi mắt lay động… cảm giác mệt mỏi bỗng tan biến, chỉ còn lại hơi ấm lan tỏa khắp lồng ngực.