Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 3: Lời tuyên bố lạnh lùng
Đêm phủ Tạ gia phủ lên một bầu không khí nặng nề. Gió lùa qua từng khe cửa, lay động những chiếc rèm nhung dày. Trong gian phòng yên tĩnh, Lâm Y ngồi co mình trên chiếc ghế gỗ bên lò sưởi. Dù lửa cháy hừng hực, nàng vẫn cảm thấy lạnh đến tận xương.
Nỗi nhục tại hội hoa đăng chưa kịp lắng xuống, nay lại bị cuốn vào một cơn lốc mới — cơn lốc mang tên Tạ Du.
Cánh cửa bật mở. Tạ Du bước vào, áo choàng đen phủ trên vai, giày da đen còn vương bụi bặm. Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng ẩn sâu đâu đó lại là thứ cảm xúc khó đoán. Anh dừng lại trước nàng, đôi mắt đen nhìn chăm chăm vào khuôn mặt gầy gò tái nhợt ấy.
“Em đã từng gặp ta rồi, phải không?” Anh hỏi, giọng điệu không hẳn là chất vấn, nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng.
Lâm Y ngẩng mặt lên, chạm phải đôi mắt sâu thẳm ấy. Một luồng ký ức mơ hồ hiện về: năm xưa, trong cơn mưa đêm tàn nhẫn nhất đời nàng, một thiếu niên khoác áo choàng đen đã ôm lấy nàng, cứu nàng thoát khỏi đòn roi.
Nhưng khi ấy… nàng không kịp nhìn rõ mặt.
“Tôi… không nhớ,” nàng khẽ đáp, giọng run rẩy.
Tạ Du cười nhạt. Nụ cười ấy lạnh lẽo, nhưng ánh mắt thì lóe lên chút thất vọng không che giấu. Anh cúi xuống gần hơn, hơi thở phả lên tóc nàng: “Không nhớ? Hay là cố tình không nhớ?”
Lâm Y cắn môi, trái tim như bị bóp nghẹt. Nàng không dám đối diện với thứ cảm xúc ấy. Người đàn ông này… vì lý do gì lại đưa nàng về phủ? Vì thương hại? Vì một nghĩa cử nhất thời? Hay là… một mưu đồ nào khác?
Tạ Du thẳng người dậy, đôi mắt tối lại, giọng anh vang lên trầm thấp nhưng đầy uy quyền:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Từ nay trở đi, em là người của ta. Dù em muốn hay không, cả thành này phải nhìn nhận như vậy.”
Câu nói ấy rơi xuống, nặng nề như tảng đá đè lên n.g.ự.c nàng.
“Người của ngài?” Lâm Y lắp bắp, đôi mắt tròn xoe hiện rõ sự bàng hoàng. Nàng không mong đợi gì… nhưng điều này quá đột ngột.
Tạ Du lạnh lùng gật đầu: “Đúng vậy. Em sẽ mang danh nghĩa của ta để tồn tại, để không ai dám khinh miệt em nữa. Nhưng…” — giọng anh đột nhiên chùng xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào nàng — “cũng đồng nghĩa với việc… mọi thứ của em đều thuộc về ta.”
Lâm Y hoảng hốt lùi lại một bước, lưng chạm vào thành ghế cứng lạnh. “Tôi… tôi không thể…”
Tạ Du không để nàng nói hết câu, anh vươn tay kéo mạnh nàng đứng dậy, giữ chặt cằm nàng bằng bàn tay to lớn: “Em có quyền từ chối sao? Lâm Y, nhớ lấy… không ai có thể rời khỏi phủ Tạ gia khi ta chưa cho phép.”
Giọng nói ấy… khiến nàng không thể phản kháng. Nỗi sợ hãi lẫn xấu hổ trào dâng, khiến mắt nàng nhòe đi.
Bất giác, trong khoảnh khắc lặng im, tay Tạ Du dịu lại. Ngón tay anh lướt qua vết sẹo trên cổ nàng, một vết sẹo dài chạy dọc xuống vai, khiến lòng anh bất giác nhói đau.
“Từ nay, sẽ không ai dám động đến em nữa… cho dù em có tin hay không,” anh thì thầm.
Sau câu nói ấy, anh xoay người bước ra khỏi phòng, để lại nàng đứng ngây người, trái tim loạn nhịp không kiểm soát.
Một đêm dài nữa lại bắt đầu… nhưng lần này, không phải với tư cách tiểu thư Lâm gia, mà là người phụ nữ mang danh nghĩa "thuộc về" Tạ Du.