Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4: Khuê phòng cô độc
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len qua khe rèm, chiếu lên gương mặt tái nhợt của Lâm Y. Cả đêm qua nàng không ngủ, ánh mắt vô hồn nhìn trần nhà phủ kín hoa văn u ám, lòng trĩu nặng nỗi sợ hãi và hỗn loạn.
Phủ Tạ gia rộng lớn, nhưng không ai nói chuyện với nàng, không ai hướng dẫn nàng phải sống ra sao, chỉ có một tiểu nha hoàn mang đến một bát cháo loãng rồi lặng lẽ rời đi, ánh mắt nàng ấy xen lẫn khinh bỉ.
Lâm Y đứng dậy, lặng lẽ đi dọc theo hành lang dài phủ kín thảm đỏ. Mỗi bước chân vang lên khẽ khàng, phản chiếu tiếng lòng cô độc.
Bỗng một giọng nói châm biếm vang lên từ phía sau:
“Ồ, ta cứ tưởng tiểu thư Lâm cao quý lắm cơ. Hóa ra chỉ là một kẻ dựa hơi chủ tử mà thôi.”
Lâm Y quay lại, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Quý Cầm — người quản sự già nhất phủ, vốn nắm trong tay quyền lực không nhỏ. Bà ta khoanh tay, nụ cười khẩy đầy miệt thị.
“Phủ này không phải nơi dễ sống đâu, cô nương à. Cho dù có lọt vào đây… chưa chắc đã giữ được chỗ đứng,” Quý Cầm nói tiếp, giọng điệu đầy ẩn ý.
Lâm Y cúi đầu, không đáp. Nàng đã quá quen với những ánh mắt như vậy. Từ bé đến lớn, nàng sống dưới cái bóng “con gái vợ lẽ”, “kẻ thấp hèn”, nên khinh miệt với nàng, giờ đây chỉ là chuyện thường.
Nhưng ngay lúc đó, một bóng áo đen xuất hiện — chính là Tạ Du.
Cả Quý Cầm lẫn Lâm Y đều sững người. Tạ Du không nói không rằng, bước thẳng đến, sải chân dài khiến người hầu hai bên vội vã cúi rạp.
“Quản sự Quý,” giọng anh lạnh lùng vang lên. “Bà dường như quên mất quy tắc phủ Tạ gia rồi nhỉ? Từ nay trở đi… Lâm Y là người của ta.”
Ánh mắt Tạ Du quét qua khiến Quý Cầm lập tức cúi gập người, mặt tái mét: “Dạ, thuộc hạ xin lỗi, thiếu gia.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng chưa dừng lại ở đó, anh tiếp lời, giọng đều đều nhưng đầy sát khí: “Nếu còn lần nữa… bà sẽ phải rời khỏi phủ này, vĩnh viễn.”
Lâm Y đứng im lặng, tim đập dồn dập. Những lời Tạ Du nói… một mặt khiến nàng bối rối, một mặt lại khiến lòng nàng khẽ rung lên một tia ấm áp mong manh.
Anh quay sang nàng: “Theo ta.”
Không để nàng từ chối, Tạ Du bước đi trước, sải chân thẳng vào gian phòng lớn nằm ở trung tâm phủ đệ — thư phòng riêng của anh.
Lâm Y khẽ run, nhưng vẫn lặng lẽ đi theo.
Khi cánh cửa khép lại, không gian bên trong như chỉ còn lại tiếng thở của hai người. Tạ Du chống tay lên bàn, nhìn thẳng nàng, ánh mắt sâu thẳm như muốn xuyên thấu tâm can:
“Em thật sự không nhớ ta sao?”
Lâm Y cắn môi, ánh mắt chùng xuống: “Năm đó… là công tử cứu tôi?”
Tạ Du khẽ nhếch môi, đôi mắt lóe lên tia sắc bén: “Lúc đó em vẫn còn là đứa bé mười ba tuổi, bị đánh đập giữa cơn mưa. Ta từng thề sẽ tìm lại em… không ngờ cuối cùng em lại đứng trước mặt ta thế này.”
Giọng anh đầy ẩn nhẫn nhưng mang chút lạnh lẽo. Anh tiến lại gần, cúi đầu xuống thì thầm sát tai nàng:
“Nhưng Lâm Y… kể từ đêm nay, tất cả những gì thuộc về em… sẽ là của ta.”
Câu nói ấy khiến nàng giật mình, lùi lại một bước nhưng bị bàn tay anh giữ chặt cổ tay, không cho thoát.
“Từ nay đừng nghĩ đến việc rời khỏi đây… hay chối bỏ ta nữa,” Tạ Du khẳng định.
Lâm Y ngước mắt nhìn người đàn ông ấy, lòng ngổn ngang. Vị công tử lạnh lùng này… rốt cuộc là sự cứu rỗi, hay là một gông xiềng mới của cuộc đời nàng?