Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5: Sợi dây vô hình

Đêm xuống, phủ Tạ gia chìm trong tĩnh mịch. Ánh trăng treo lơ lửng ngoài song cửa, đổ bóng dài trên nền đá lạnh, phủ một sắc u tịch lên gian phòng lớn nơi Lâm Y đang ở.

Nàng ngồi trên giường, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Dù Tạ Du đã không ép nàng chia sẻ phòng tối nay, nhưng từng lời nói ban chiều của anh vẫn vang lên bên tai: "Từ nay… mọi thứ của em đều thuộc về ta."

Lâm Y siết chặt tấm chăn mỏng. Nỗi sợ hãi, nghi hoặc và cả chút bối rối cứ chồng chất trong lòng. Cuối cùng, nàng không kìm được, bước xuống giường, khẽ hé cửa sổ nhìn ra ngoài sân. Ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ trong phủ, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo vô cùng.

Tiếng bước chân vang lên sau lưng khiến nàng giật mình quay lại. Không ai khác… chính là Tạ Du.

Anh không gõ cửa, không báo trước, cứ thế xuất hiện lặng lẽ như một bóng ma.

“Không ngủ được sao?” Giọng anh khẽ vang lên, đầy bình thản, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt nàng.

Lâm Y bối rối cúi đầu: “Tôi chỉ… chưa quen…”

Tạ Du bước tới gần hơn, hơi thở anh phả nhẹ vào tóc nàng khiến nàng cứng đờ. Tay anh bất ngờ nâng cằm nàng lên, bắt nàng đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy: “Chưa quen hay không dám ngủ?”

Lâm Y không đáp được, ánh mắt lảng tránh. Trong khoảnh khắc im lặng đó, bàn tay ấm áp của Tạ Du lướt nhẹ xuống cổ nàng, dừng lại nơi vết sẹo lồi lõm bên vai. Ngón tay anh khẽ chạm, mang theo một chút run rẩy… rất khẽ.

“Những vết này… ai đã để lại?” Anh hỏi, giọng trầm thấp, không hẳn là dịu dàng, nhưng cũng không mang vẻ lạnh lùng thường thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm Y bặm môi, siết chặt tay: “Không quan trọng nữa rồi.”

Tạ Du nhíu mày. Anh ghét cách nàng nói câu đó… như thể vết thương ấy chẳng là gì, như thể bao nhục nhã nàng từng gánh chịu chỉ đáng bị lãng quên. Nhưng anh biết rõ… những vết sẹo trên da chỉ là phần nổi — những vết sẹo trong tim nàng mới là thứ anh không thể chạm tới.

“Em có thể quên,” anh chậm rãi nói, bàn tay nắm lấy cổ tay gầy guộc ấy, “Nhưng ta không quên được. Những kẻ từng làm tổn thương em… ta sẽ bắt chúng trả giá.”

Câu nói ấy khiến tim nàng khẽ run lên, đôi mắt ươn ướt. Lần đầu tiên có người nói sẽ thay nàng đòi lại công bằng… nhưng nàng không dám tin.

“Ngài nói vậy… để làm gì chứ?” Lâm Y khẽ thốt lên. “Chẳng phải tôi chỉ là một người mà ngài nhất thời hứng thú thôi sao?”

Tạ Du khựng lại. Anh nhìn nàng rất lâu, đôi mắt tối sầm xuống: “Em nghĩ vậy thật sao? Lâm Y, một khi đã bước chân vào phủ Tạ gia… đã mang danh nghĩa ‘người của ta’… thì cả đời này em không thể rời đi. Đây không phải nhất thời.”

Anh dứt lời, cúi người xuống… khoảng cách chỉ còn một hơi thở.

Hơi ấm từ anh lan tỏa quanh nàng, bao bọc lấy từng run rẩy trong lòng nàng. Tạ Du không hôn, chỉ khẽ thì thầm bên tai:

“Đêm nay, cứ ngủ yên. Ta không để ai chạm vào em nữa… kể cả chính bản thân ta.”

Lâm Y ngẩng lên, ánh mắt hoang mang. Người đàn ông này… là loại người gì vậy? Lạnh lùng, tàn nhẫn, đầy quyền uy… nhưng lại dịu dàng theo một cách khiến tim nàng không thể kháng cự.

Khi bóng anh khuất dần sau cánh cửa khép lại, nàng mới nhận ra: một sợi dây vô hình… đã âm thầm trói buộc lấy trái tim mình.