Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 6: Sự hiện diện đầu tiên
Sáng hôm sau, bầu không khí phủ Tạ gia trở nên lạ lẫm. Tin tức về “người phụ nữ của Tạ thiếu gia” đã nhanh chóng lan khắp các dãy nhà, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Y.
Nàng được tiểu nha hoàn dẫn đến phòng ăn lớn — nơi từ trước đến nay chỉ dành riêng cho Tạ Du và Tạ phu nhân.
Tạ Du ngồi đó, áo trường bào đen thêu hoa văn u ám, tay cầm ly trà nhỏ, dáng vẻ nhàn nhã nhưng lại toát lên uy quyền khó cưỡng. Tạ phu nhân thì lạnh lẽo như một pho tượng bằng băng, ánh mắt quét qua Lâm Y mang đầy khinh miệt.
Lâm Y đứng trước ngưỡng cửa, tim đập loạn nhịp. Từ nhỏ đến lớn, nàng vốn không quen ngồi cùng bàn với những người quyền thế như vậy… huống hồ bây giờ, nàng lại mang danh nghĩa "người của Tạ thiếu gia".
“Vào đi,” giọng Tạ Du vang lên, trầm ổn và dứt khoát.
Lâm Y khẽ cúi đầu, rón rén bước tới, cố thu mình nhỏ nhất có thể. Nhưng chưa kịp ngồi xuống, giọng nói sắc lạnh của Tạ phu nhân vang lên:
“Tạ Du, quy tắc phủ này chưa từng thay đổi. Bữa ăn trong chính sảnh chỉ dành cho người nhà… kẻ ngoài không được phép ngồi cùng.”
Lời nói sắc như d.a.o ấy đ.â.m thẳng vào lòng Lâm Y. Nàng lặng người, tay bất giác siết chặt vạt áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tạ Du đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng mẹ mình, không hề né tránh: “Con đã nói rồi. Lâm Y là người của con… nghĩa là người nhà Tạ gia.”
Không khí trở nên căng thẳng tột độ. Đôi mắt Tạ phu nhân ánh lên tia giận dữ nhưng không nói thêm gì, chỉ cầm đũa lên và bắt đầu dùng bữa, coi như im lặng đồng ý.
Lâm Y ngồi xuống bên cạnh Tạ Du, lòng đầy hoang mang. Những món ăn tinh xảo được dọn ra trước mặt, nhưng cổ họng nàng nghẹn ứ, không thể nuốt nổi.
Tạ Du liếc nhìn nàng, giọng anh khẽ vang lên nhưng đủ khiến mọi người nghe rõ: “Ăn đi. Từ hôm nay trở đi, em cứ quen dần với việc ngồi ở đây… bởi vì cả đời này, em sẽ ngồi bên cạnh ta.”
Câu nói ấy khiến tim nàng lạc nhịp, những người hầu xung quanh không giấu được ánh mắt kinh ngạc. Ai cũng hiểu, lời của Tạ Du không chỉ là tuyên bố… mà còn là mệnh lệnh.
Suốt bữa sáng, không ai lên tiếng thêm, nhưng từng ánh mắt đổ dồn về phía nàng lại như vô số mũi kim đ.â.m vào da thịt. Tạ Du thì vẫn thản nhiên thưởng thức bữa ăn, thỉnh thoảng gắp thêm cho nàng một ít thức ăn tinh tế, khiến cảnh tượng này càng khiến người ngoài khó hiểu hơn.
Cuối bữa, Tạ Du tự mình đứng dậy, phủi áo, rồi lạnh nhạt nói với mẹ: “Mẫu thân không cần lo lắng… những ngày tới, con sẽ để cô ấy hiểu thế nào là ‘quy tắc’ của Tạ gia.”
Câu nói đầy ẩn ý ấy khiến lòng Lâm Y chùng xuống. Anh bảo vệ nàng… nhưng đồng thời, cũng tự tay trói nàng lại.
Khi quay về phòng, nàng vẫn không thôi run rẩy. Mọi thứ dường như đang dần ngoài tầm kiểm soát… và nàng hiểu rõ, con đường phía trước sẽ không dễ dàng.
Chỉ có điều… ánh mắt Tạ Du sáng nay, dù lạnh lùng, vẫn mang chút quan tâm ẩn giấu, khiến trái tim nàng không thể ngừng rung động.