Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 7: Món quà từ quá khứ
Buổi trưa, khi ánh nắng chiếu qua những tán cây rợp bóng trong vườn sau phủ Tạ gia, Lâm Y lặng lẽ đứng bên bờ hồ sen. Không ai bảo nàng ra đây, nhưng căn phòng lạnh lẽo ấy khiến nàng cảm thấy nghẹt thở.
Nàng chạm nhẹ ngón tay vào mặt nước, nơi những gợn sóng lăn tăn lan rộng, phản chiếu một bóng dáng nhỏ bé, mỏng manh và cô đơn.
Tiếng bước chân đều đặn vang lên sau lưng khiến nàng giật mình quay lại. Không cần nhìn cũng biết… là Tạ Du.
Anh vẫn trong bộ trường bào đen gọn gàng, ánh mắt sâu thẳm và lạnh lẽo. Nhưng hôm nay, đôi mắt ấy không còn chứa đầy xa cách, mà thay vào đó là một thứ gì đó… như dịu dàng nhưng rất khó chạm tới.
Tạ Du cầm trên tay một chiếc hộp gỗ nhỏ, khắc hoa văn cổ kính. Anh đưa nó cho nàng, giọng nói đều đều: “Cầm lấy.”
Lâm Y bối rối nhìn anh, rồi cúi đầu mở ra. Trong hộp là một cây trâm cài tóc bằng ngọc trắng, giản dị nhưng tinh xảo, phần thân trâm được khắc hoa văn hoa sen mềm mại.
“Đây là…?” nàng lặng lẽ hỏi.
Tạ Du nhếch môi, ánh mắt nhìn xa xăm: “Năm em mười ba tuổi, giữa cơn mưa đêm ấy… em đã đánh rơi nó.”
Lâm Y sững người. Một luồng ký ức ùa về — khi nàng vùng chạy trong đêm tối, bàn tay nhỏ bé nắm chặt cây trâm duy nhất mẹ nàng để lại, nhưng sau một cú ngã… nó rơi mất, và nàng không bao giờ tìm lại được nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Là… ngài nhặt?” nàng thốt lên, đôi môi run rẩy.
Tạ Du khẽ gật đầu, giọng anh nhẹ hơn bao giờ hết: “Từ hôm đó, ta đã luôn giữ nó… chờ đến khi gặp lại em.”
Trái tim nàng thắt lại. Hóa ra… người đàn ông này, vị công tử quyền quý lạnh lùng này… đã luôn âm thầm giữ một phần ký ức thuộc về nàng suốt bao năm.
“Nhưng vì sao?” nàng khẽ hỏi, giọng run lên, ánh mắt lay động.
Tạ Du nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt ấy lần đầu tiên không còn che giấu cảm xúc: “Vì khi nhìn thấy em, ta đã không thể quên.”
Câu nói ấy đơn giản, không hoa mỹ… nhưng lại như một mũi tên xuyên thẳng vào lòng nàng. Những năm tháng bị nhục mạ, những vết thương, những đêm dài lạnh giá… hóa ra vẫn có một người đã từng giữ lấy một kỷ vật nhỏ bé ấy, đợi ngày gặp lại.
Nhưng… tình cảm này là gì? Lâm Y vẫn chưa dám tin.
“Ta không cần em tin ngay bây giờ,” Tạ Du nói tiếp, như đọc được suy nghĩ của nàng. “Chỉ cần em biết… từ nay, dù ai có khinh miệt em, dù cả phủ Tạ gia quay lưng với em… thì ta vẫn sẽ đứng phía sau em.”
Giọng anh trầm nhưng kiên định, không một chút do dự.
Lâm Y cúi đầu thật thấp, bàn tay khẽ siết lấy cây trâm. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, hòa vào làn nước trong hồ… nhưng lần này, không chỉ là nước mắt tủi hờn.
Là một chút cảm động… một chút ấm áp mà bao năm qua nàng không dám mơ.