Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong sân nhà chúng tôi có trồng một ít cây thu hải đường. Gió rất lớn khiến những cánh hoa chầm chậm rơi xuống tóc anh.
Khoảnh khắc đó, dường như dũng khí yêu đương đã chiến thắng lòng tự trọng vô ích, khiến tôi buột miệng nói: "À, em cũng yêu cái đồ ngốc này."
Nguyên Liệt ngây người một lát rồi đột nhiên ôm chặt tôi vào lòng. Nụ hôn của anh mãnh liệt như bão táp khiến tôi không kịp trở tay. Đôi mắt vốn lạnh lùng trong thường ngày của anh được nhuộm thêm vài phần dục vọng.
"Đm, đợi vào nhà được không, vào trong......" Tôi không nhịn được mà vỗ hai cái vào đầu anh, xoay người, đi mở cửa.
Giây tiếp theo, điện thoại của cả hai chúng tôi cùng lúc đổ chuông.
Thẩm Mạn Mạn và Sở Chước lần lượt gửi yêu cầu kết bạn.
"Thật bất lực, đây là lần đầu tiên tôi ghét sự xuất hiện của nhân vật chính."
"Xem đến đây, tôi thấy cặp phản diện này còn dễ ship hơn! Liệu hai người họ có c.h.ế.t thảm như trong kết cục không nhỉ......."
"Đừng thấy hai người họ vừa tỏ tình với nhau mà tưởng bở, sau này còn nhiều vấn đề lắm! Cứ xem đi, từ tối nay trở đi, cặp vợ chồng này sẽ cắm sừng nhau và hoàn toàn tan vỡ!"
Dòng bình luận đáng ghét đã khiến bầu không khí của nụ hôn rơi xuống điểm đóng băng.
Nguyên Liệt đóng chặt cổng, đôi măt anh như cố ý như vô tình mà liếc về phía điện thoại của tôi.
Sao? Anh đang đợi tôi chủ động từ chối Sở Chước à? Tại sao lại là tôi phải chủ động? Sao anh không chủ động từ chối Thẩm Mạn Mạn?
Trong lòng có chút chua xót, tôi thẳng thừng đồng ý yêu cầu của Sở Chước, cố ý đưa điện thoại qua lại trước mặt Nguyên Liệt.
Không nằm ngoài dự đoán, anh lập tức sa sầm mặt mày, quay người đi làm việc của mình.
Chẳng ai trong chúng tôi thèm để ý đến đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thuốc mà bệnh viện kê phải uống một lần trước khi ngủ. Tôi lấy viên thuốc ra, lười đun nước nên lấy luôn một chai nước khoáng từ tủ lạnh.
Tôi vừa uống xong thì Nguyên Liệt đã xuất hiện với một ly nước ấm. Yết hầu anh hơi động đậy, anh tức đến mức nghiến răng ken két: “Em chưa uống thuốc bao giờ à? Vội vàng thế?"
Tôi không khách khí: "Anh có mồm mà sao không nói một tiếng? Làm sao em biết anh đi đun nước chứ."
Anh đặt mạnh ly nước xuống bàn, hậm hực bỏ đi.
Nửa tiếng sau, anh cầm điện thoại, hờ hững khoe với tôi: "Có người buổi tối còn nhắn tin cho anh, nhắn không ngừng, có lẽ là do anh có sức hút lớn, đáng được trân trọng và có thể dựa dẫm."
Tôi liếc nhìn màn hình. Tin nhắn của Thẩm Mạn Mạn đúng là chướng mắt.
"”Anh Nguyên Liệt, ngoài trời mưa to lắm. Mạn Mạn biết lỗi rồi. Hôm khác, em sẽ đến nhà quỳ lạy xin chị dâu tha tội, xin anh đừng ghét em. Tiếng sấm đáng sợ quá, Mạn Mạn sợ quá, nhà mất điện rồi… Sau khi Sở Chước thêm bạn với em thì cậu ta có nhắn gì không? Hay chẳng nhắn gì cả? Hừ, tuy chúng ta đều là bia đỡ đạn, nhưng mức độ tận tâm của nhân vật chính giành cho mỗi người trong chúng ta hoàn toàn khác nhau đấy..."
Quả thật là Sở Chước chẳng nhắn gì cả.
Tôi hơi buồn bực giống như vừa thua một trận đấu vậy. Thế là tôi đá một cái lên thân gã đàn ông trẻ con đang đắc ý kia, rồi lên lầu ngủ.
Bốn giờ sáng, điện thoại hiện lên tin nhắn của Sở Chước.
Tôi mơ mơ màng màng mở khóa, sau đó cơ bụng sáu múi trắng muốt lập tức chiếu sáng cả phòng ngủ.
"Chị ơi, muỗi hư quá, cắn vào bụng em này. Chị xem, ngay đây này. Em muốn chị đích thân sờ......."
Bầu không khí xung quanh yên lặng trong vài giây.
Tôi đột nhiên nhìn thấy dòng bình luận chuyển sang màu vàng tràn ngập khắp nơi với tốc độ nhanh đến mức tôi không thể nhìn cho rõ.
Không biết từ lúc nào, Nguyên Liệt - người vốn đã ngủ say - tựa vào phía sau tôi. Cánh tay vòng qua eo tôi của anh siết chặt lại, hơi thở nóng bỏng toát ra tín hiệu nguy hiểm nồng nặc: "Vợ ơi, phải làm sao đây, anh cũng bị muỗi cắn. Đừng nhìn cậu ta, em nhìn của anh trước đi."