Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10: “Tôi đã chết, nhưng tôi trở lại… để lấy lại tất cả.”

Không khí trong phòng trở nên đặc quánh sau khi người phụ nữ kia hét lên.

“Cô… là em họ của tôi?” – Lâm Vân khẽ nheo mắt, giọng bình thản.

“Cô giả ngơ cái gì?! Tôi là Linh – con gái của dì cô! Là người từng sống chung nhà với cô! Mà... cô không thể là Lâm Vân! Lâm Vân... c.h.ế.t rồi!”

Lục Hạo Thiên lạnh giọng: “Cô đang xúc phạm người phụ nữ của tôi.”

“Anh bị lừa rồi! Cô ta đang giả mạo! Lâm Vân c.h.ế.t trong tai nạn rồi! Tôi tận mắt thấy mà! Không thể nào—”

“Vậy cô muốn gì?” – Lâm Vân cắt lời, giọng nhẹ bẫng, ánh mắt sắc như dao. “Muốn vạch mặt tôi? Hay muốn xác nhận tôi thực sự sống tốt hơn cô nghĩ?”

Linh tái mặt. Cô ta không ngờ Lâm Vân trước mặt mình – dù mang gương mặt khác – lại có khí chất kiêu hãnh đến vậy.

“Chúng ta sẽ còn gặp lại!” – Linh nghiến răng, rồi bỏ đi, giày cao gót giậm mạnh xuống sàn như thể muốn phá tan sự bình tĩnh của căn phòng.

Khi chỉ còn hai người, Lâm Vân thở hắt ra. Đôi tay siết chặt thành nắm, trái tim cô đập nhanh – không phải vì sợ, mà là vì… ký ức cũ ùa về.

Cô đã từng bị cả gia đình chồng khinh thường. Cô từng nhịn nhục vì yêu. Từng bị đẩy ngã cầu thang… để rồi xuyên đến thế giới này.

Và giờ – quá khứ bắt đầu gõ cửa.

Lục Hạo Thiên bước tới, đặt hai tay lên vai cô.

“Em ổn chứ?”

“Cô ta nói đúng... Em không phải Lâm Vân mà họ từng biết. Em là một người khác. Nhưng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô ngẩng lên, mắt long lanh:

“Em trở lại để lấy lại tất cả những gì đã bị cướp đi. Bao gồm cả chính mình.”

Tối hôm đó, khi về đến biệt thự, Lâm Vân lặng lẽ ngồi trong phòng, ánh mắt mơ hồ nhìn ra vườn hoa rực rỡ ánh đèn.

Lục Hạo Thiên bước vào sau lưng, không nói gì. Anh vòng tay ôm cô từ phía sau.

“Đừng nhìn về phía cũ nữa. Nhìn về phía tôi đây này.” – Anh hôn nhẹ lên vành tai cô.

Lâm Vân quay lại, ánh mắt ngấn nước.

“Sao anh không hỏi gì cả? Em... có thể là một kẻ giả mạo, là một bí mật—”

“Tôi không quan tâm em là ai. Tôi chỉ biết, người tôi ôm trong lòng... là người tôi không thể buông.”

Anh bế cô bổng lên, đi thẳng vào phòng ngủ. Đặt cô lên giường, ánh mắt anh cháy bỏng như thiêu đốt từng lớp phòng vệ cuối cùng trong cô.

“Anh định làm gì?”

“Trấn an em.”

Bàn tay anh lướt qua cổ, chậm rãi vuốt dọc sống lưng trần. Làn môi nóng bỏng hôn lên từng tấc da thịt cô, như muốn xóa đi tất cả vết thương quá khứ.

“Anh không cần biết em là ai… chỉ cần em là của anh.”

Lâm Vân khẽ rên lên khi anh cúi xuống, phủ kín thân thể cô bằng hàng loạt nụ hôn cháy bỏng.

Đêm đó, dưới ánh đèn mờ, không còn thân phận, không còn bí mật... chỉ còn hai con người đang hòa vào nhau bằng tất cả khao khát và chân thành.