Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11: "Tôi không trốn nữa. Tôi sẽ đòi lại tất cả."

Sáng hôm sau, Lâm Vân tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của người đàn ông mà cô đã từng nghĩ… chỉ có thể ngước nhìn từ xa.

Cô quay sang, thấy Lục Hạo Thiên vẫn còn say ngủ, hàng mi dài phủ nhẹ lên gương mặt điển trai, cánh tay anh vẫn ôm chặt eo cô như sợ cô biến mất.

Tim cô mềm lại.

Cô từng là một cô vợ béo bị coi thường, từng sống trong sợ hãi, từng bị đẩy đến cái chết… nhưng giờ đây, cô được nằm trong vòng tay một người sẵn sàng đối đầu với cả thế giới vì mình.

Dưới nhà, trợ lý riêng của Lục Hạo Thiên – Thẩm Phong – đang chờ với một tập tài liệu dày.

“Là về cô gái hôm qua – Lâm Linh.” – Anh cung kính đưa lên.

Lục Hạo Thiên liếc nhanh rồi đặt xuống bàn, ánh mắt tối đi:

“Có vẻ như cô ta không chỉ đơn thuần là em họ.”

“Đúng vậy. Lâm Linh là con riêng của dì ba nhà họ Lâm. Nhưng mẹ cô ta từng cấu kết với mẹ chồng cũ của Lâm Vân để chiếm đoạt tài sản Lâm thị sau khi Lâm Vân mất tích.”

Mắt Lâm Vân sáng lên, bàn tay siết chặt ly cà phê.

“Họ... thật sự đã cấu kết. Và cái ngã cầu thang đó... là âm mưu?”

Lục Hạo Thiên không nói gì. Anh tiến lại, nắm tay cô, giọng trầm ấm:

“Muốn đối mặt chứ? Hay tôi giải quyết thay em?”

Lâm Vân ngước lên, ánh mắt kiên định:

“Không. Đã đến lúc tôi trở về… và khiến họ biết, tôi không còn là Lâm Vân năm xưa nữa.”

Chiều hôm ấy, Lâm Vân xuất hiện tại trụ sở Lâm thị – tập đoàn từng thuộc về cha mẹ cô.

Bước xuống từ chiếc xe Bentley sang trọng, cô diện một bộ vest trắng gợi cảm, mái tóc búi cao kiêu hãnh, ánh mắt lạnh lùng làm mọi người xung quanh đều nín thở.

Cô không cần hét to mình là ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chỉ cần khí chất hiện tại… đã khiến bao kẻ từng chà đạp cô phải chột dạ.

Trong phòng họp, Lâm Linh đang thao thao về dự án mới thì cửa bật mở.

Tất cả đều quay đầu. Một giây im lặng, rồi hỗn loạn nổ ra:

“Là cô ta!”

“Sao lại giống… Lâm Vân thế này?”

Lâm Linh đứng phắt dậy, run rẩy.

“Cô... Cô tới đây làm gì?!”

Lâm Vân nhếch môi:

“Không phải cô nói tôi đã c.h.ế.t sao?”

Cô chậm rãi bước vào, từng bước như đạp lên lòng kiêu hãnh của kẻ phản bội.

“Yên tâm, tôi không đến để nhắc lại chuyện cũ.” – Cô dừng trước mặt Linh, ánh mắt sắc bén – “Tôi đến để lấy lại những gì thuộc về mình.”

Tối đó, trở về biệt thự, Lâm Vân thả lỏng người trong bồn tắm đầy bọt, cơ thể mỏi nhừ nhưng lòng thì nhẹ tênh.

Cửa mở. Lục Hạo Thiên bước vào, tay cầm ly rượu đỏ, ánh mắt tối lại khi nhìn thấy dáng người cô chìm trong làn nước mờ ảo.

“Anh… vào làm gì đó?” – Cô che n.g.ự.c theo phản xạ.

Anh bước tới, không nói gì. Đặt ly rượu xuống, anh cúi người hôn lên bờ vai ướt nước, giọng khàn đặc bên tai cô:

“Em càng mạnh mẽ... tôi càng không thể rời mắt.

Tối nay, để tôi thưởng cho em – vì đã dám làm chính mình.”

Đêm ấy, hơi thở hoà vào tiếng nước vỗ nhẹ…

Như chứng minh rằng: Khi em dám bước ra khỏi vỏ bọc cũ, thì anh – sẽ là người giữ em lại bằng tất cả đam mê và yêu thương.