Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9: Buổi sáng sau đêm định mệnh

Ánh nắng đầu ngày len lỏi qua rèm cửa, vương nhẹ lên làn da trắng mịn của Lâm Vân. Cô khẽ cựa mình, cơ thể mỏi nhừ sau một đêm dài bị… "vắt kiệt sức".

Trong căn phòng tràn ngập hương gỗ và hơi thở nam tính, cô vẫn còn cảm giác rõ từng lần môi anh lướt qua da thịt, từng hơi thở gấp gáp bên tai, từng cái ôm siết chặt như muốn giữ cô lại mãi mãi…

Cô chưa bao giờ cảm nhận mình được yêu thương như một người phụ nữ thực sự.

Bên cạnh, Lục Hạo Thiên vẫn ngủ say, một tay ôm trọn eo cô. Gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ yên bình đến lạ, ánh sáng rọi lên từng đường nét góc cạnh hoàn mỹ như tượng tạc.

Cô khẽ nhích người ra, nhưng vòng tay anh siết lại.

“Em nghĩ đi đâu?” – Anh khàn giọng, mắt vẫn nhắm hờ nhưng lại cực kỳ tỉnh táo.

“Em... chỉ muốn dậy đánh răng...” – Cô lúng túng, hai má đỏ bừng.

Anh khẽ bật cười, kéo cô nằm lại sát vào ngực, thì thầm:

“Không cần vội. Mùi của em... tôi rất thích.”

“Anh…” – Cô rúc vào n.g.ự.c anh, vừa xấu hổ vừa hạnh phúc.

Cả buổi sáng, Lâm Vân không rời khỏi biệt thự. Cô tắm rửa, thay đồ, ăn sáng rồi nằm đọc sách bên cửa sổ. Cô chưa từng có cảm giác yên bình đến thế kể từ khi xuyên không.

Tối qua như một giấc mơ – nhưng sáng nay lại quá thật. Cô biết… mình không còn đường lui nữa. Cô đã thực sự trao trái tim cho Lục Hạo Thiên.

Chiều đến, anh đưa cô đến tòa nhà tập đoàn Lục Thị. Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện bên cạnh anh trước mặt người ngoài – với tư cách "người phụ nữ của tổng tài".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Dưới sảnh lớn, nhân viên dừng tay, cúi chào anh – rồi ánh mắt đồng loạt hướng về phía cô. Sự tò mò, ngưỡng mộ, thậm chí là ganh ghét… như xuyên thẳng qua lớp áo dày của cô.

Lục Hạo Thiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dẫn thẳng lên tầng cao nhất – phòng tổng giám đốc.

"Không cần nhìn người khác." – Anh ghé tai cô nói nhỏ. “Chỉ cần nhớ, nơi này... là thế giới của tôi. Và em, là người tôi đã chọn bước vào.”

Lời nói đơn giản nhưng mang theo lực uy h.i.ế.p và bảo vệ mãnh liệt, khiến cô cảm động đến nghẹn ngào.

Nhưng sóng gió không để họ yên lâu.

Vừa bước vào phòng làm việc sang trọng, một bóng dáng quen thuộc đứng đó – trang điểm sắc sảo, gương mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt lạnh buốt.

“Lâm Vân?”

Cô quay người lại. Người phụ nữ kia mở to mắt kinh ngạc rồi siết chặt tay:

“Không thể nào… sao mày còn sống?”

Câu nói ấy khiến cả căn phòng chùng xuống. Lâm Vân ngẩn người, còn Lục Hạo Thiên nhíu mày: “Cô là ai?”

“Em là em họ cô ta. Là người từng chăm sóc cô ta khi còn sống với nhà chồng! Nhưng… cô ấy... đã c.h.ế.t rồi cơ mà?!”

Cơn gió lạnh vừa lướt qua...

Quá khứ của Lâm Vân đang tìm đến.

Thế giới này… sẽ không dễ dàng bỏ qua cho một "người đã chết" quay trở lại với hình hài mới.