Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 18: “Từ nay, em là vợ anh – là cả cuộc đời anh”
Hôn lễ diễn ra tại bãi biển riêng của tập đoàn Lục thị.
Chiều hoàng hôn rực rỡ phủ vàng lên hàng ghế khách mời toàn những cái tên m.á.u mặt nhất giới tài phiệt.
Âm nhạc du dương vang lên, từng cánh hoa trắng nhẹ rơi theo gió biển. Và rồi…
Cô bước ra.
Lâm Vân – trong chiếc váy cưới đuôi cá lộng lẫy, khoét lưng tinh tế, lấp lánh dưới ánh nắng như một nữ thần tái sinh.
Mọi ánh nhìn dồn về cô.
Không ai còn nhớ cô từng là “vợ béo bị ruồng bỏ”. Giờ đây – cô là nữ vương, là người phụ nữ khiến tổng tài Lục Hạo Thiên tự tay cài khăn voan, quỳ gối trao nhẫn trước sự chứng kiến của cả thế giới.
“Từ giờ phút này…” – Giọng anh trầm ấm vang lên –
“Em là vợ anh – là trái tim, là hơi thở, là lý do duy nhất khiến anh muốn sống tử tế.
Nếu một ngày anh phản bội em…
Hãy dùng tay này – đập vỡ tim anh.”
Cả khán phòng xúc động.
Cô rơi lệ, siết c.h.ặ.t t.a.y anh.
“Em chỉ có một lời hứa…
Là sẽ yêu anh, đến tận giấc ngủ cuối cùng.”
Buổi tiệc diễn ra trong sự chúc phúc nồng nhiệt.
Và cũng ngay trong lễ cưới, tin nóng tung ra khắp các mặt báo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tập đoàn đối tác của Trịnh Thu bị điều tra rửa tiền quốc tế.
Hai mẹ con bị bắt giam ngay trong đêm cưới của Lâm Vân – chính là nhát d.a.o kết liễu cuối cùng cho quá khứ.”
Đêm tân hôn.
Phòng ngủ trải đầy hoa trắng và nến thơm.
Lâm Vân đứng trước gương, tháo từng cúc áo cưới. Nhưng chưa kịp cởi xong… thì Lục Hạo Thiên đã từ phía sau ôm lấy cô, hơi thở nóng rực phả bên gáy.
“Để anh.” – Giọng anh khàn khàn.
Anh từ tốn tháo từng chiếc cúc, như đang mở ra cả trái tim cô. Váy rơi xuống sàn, để lộ làn da trắng mịn run lên dưới ánh nến vàng.
Anh bế cô lên giường, áp sát vào lòng, khẽ thì thầm:
“Hôm nay, em là vợ anh thật sự…
Và anh – sẽ khiến em nhớ đêm nay… đến trọn đời.”
Môi anh lướt từ cổ xuống ngực, đến tận rốn, rồi dừng lại ở nơi thầm kín nhất, khiến cô cong người rên rỉ, bàn tay bấu chặt ga trải giường.
Anh yêu cô như chưa từng được yêu.
Như thể cả đời này, anh sinh ra là để khiến cô thỏa mãn – cả thể xác lẫn linh hồn.
“Gọi tên anh.” – Anh gằn giọng giữa cơn cao trào.
“Hạo Thiên… Hạo Thiên…” – Cô nức nở, rên đến khản giọng.
Đêm tân hôn kéo dài đến tận sáng.
Không ai ngủ. Không ai muốn rời.
Chỉ có hai kẻ yêu nhau đến cuồng si – đang tan chảy vào nhau giữa biển người, giữa số phận, và giữa một tình yêu vừa sống lại từ cõi chết.