Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 19: "Chúng ta... có em bé rồi sao?"

Biển Maldives rực rỡ nắng vàng, sóng xanh vỗ nhẹ vào bờ cát trắng như lời ru dịu dàng cho cặp vợ chồng mới cưới.

Lâm Vân nằm dài trên ghế nghỉ, mái tóc xõa nhẹ, váy lụa trắng bay theo gió, gương mặt rạng rỡ sau hôn lễ thế kỷ khiến không ít du khách ngoái nhìn.

Lục Hạo Thiên – tổng tài lạnh lùng ngày nào – lúc này lại đang... cúi người bôi kem chống nắng lên chân vợ. Ánh mắt anh dịu dàng đến mức... ngay cả nắng cũng phải ghen.

“Ngồi yên, chân em trắng thế này, nắng lên là ửng đỏ đấy.”

Cô bật cười.

“Tổng tài bá đạo của em hôm nay thành bảo mẫu rồi à?”

Anh ngẩng lên, cắn nhẹ vào đầu gối cô một cái, thì thầm:

“Chồng em chỉ bá đạo trên giường. Còn ngoài đời – là để hầu hạ vợ.”

Tối hôm đó, họ ăn tối trong bungalow gỗ sát biển, dưới ánh đèn vàng mờ ảo và tiếng sóng thì thầm.

Cô uống rượu được vài ngụm thì mặt đỏ bừng.

“Em… thấy choáng quá…” – Cô khẽ rên, tay vịn bàn.

Lục Hạo Thiên lập tức bế cô lên, đặt nhẹ lên giường.

“Chắc do gió biển. Để anh kiểm tra...” – Anh cúi xuống, áp trán vào trán cô.

“Nóng thật.”

Anh định gọi bác sĩ nhưng cô kéo tay anh lại.

“Không cần… Em nghĩ… em biết tại sao rồi.”

“Lý do gì?” – Anh nheo mắt.

Cô ngập ngừng, tay đặt lên bụng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vì… trễ hơn 10 ngày rồi.”

Anh sững người.

Ánh mắt bỗng thay đổi, từ lo lắng hóa ngỡ ngàng – rồi… bừng sáng như mặt trời vừa mọc.

“Em nói là… chúng ta có em bé rồi sao?”

Giây tiếp theo, anh ôm chặt cô vào lòng, siết đến mức cô gần như không thở nổi.

“Anh là người đàn ông may mắn nhất thế gian.” – Anh thì thầm, mắt đỏ hoe.

“Vì lấy được vợ đẹp sao?” – Cô trêu nhẹ.

Anh lắc đầu:

“Vì anh không chỉ có được tình yêu của em...

Mà giờ còn có cả m.á.u thịt của em – và của anh.”

Đêm đó, tuy biết cô có thai… nhưng anh vẫn không kiềm được bản thân.

Anh nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn – nhưng cũng cuồng si hơn gấp bội.

Anh hôn từng nơi trên người cô, thì thầm từng câu yêu, và chạm vào cô như thể cô là kho báu thiêng liêng nhất đời mình.

“Anh không chỉ muốn làm chồng em...

Anh muốn làm cha của con em – mãi mãi.”

Dưới ánh trăng ấm áp, họ ôm nhau ngủ thật sâu.

Một đêm trăng mật – và một sinh linh nhỏ – đã bắt đầu cho chương tiếp theo của một tình yêu từng đi qua cả cái chết, để hồi sinh trong mê đắm.

Dưới ánh trăng ấm áp, họ ôm nhau ngủ thật sâu.

Một đêm trăng mật – và một sinh linh nhỏ – đã bắt đầu cho chương tiếp theo của một tình yêu từng đi qua cả cái chết, để hồi sinh trong mê đắm.