Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 20: “Em không cần mạnh mẽ. Vì giờ… em có anh.”

Sau khi biết tin có thai, Lâm Vân trở nên nhạy cảm và dễ mệt hơn. Chuyến trăng mật tại Maldives chuyển từ "honey" sang "chăm vợ".

Cô nằm dài trên ghế nệm, tay xoa bụng nhẹ, ánh mắt lấp lánh.

Lục Hạo Thiên bước ra từ trong, tay cầm nước cam và một đĩa trái cây đã cắt sẵn, ánh mắt như đang nâng niu cả... vũ trụ nhỏ của mình.

“Ăn đi, bác sĩ nói 3 tháng đầu phải bổ sung vitamin đầy đủ.”

Cô lười biếng nhăn mặt: “Cả ngày em chỉ ăn, ngủ, và ngủ tiếp.”

Anh ngồi xuống bên cạnh, vuốt tóc cô:

“Vì em đang mang cả thiên thần trong người. Ăn nhiều, ngủ nhiều, mệt nhiều – cũng là quyền tối cao của một nữ hoàng.”

Cô bật cười, chồm người lên hôn vào má anh:

“Vậy tổng tài của em là thái giám à?”

Anh khựng lại. Rồi… đè cô xuống ghế.

“Anh sẽ chứng minh… anh không hề bất lực, dù em đang mang bầu.”

“Anh dám à?” – Cô trợn mắt.

Anh thì thầm, ánh mắt mờ ám:

“Miễn nhẹ nhàng, bác sĩ cho phép.

Mà em biết không… bác sĩ đó cũng là người anh sắp xếp. Tức là, em không trốn được đâu.”

Đêm ấy, không cuồng nhiệt như mọi lần. Nhưng lại đậm sâu đến nghẹt thở.

Anh hôn lên bụng cô, thì thầm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Xin lỗi con yêu, nhưng ba... rất nhớ mẹ con.”

Tay anh đỡ gáy cô, từng nhịp di chuyển chậm rãi, lấp đầy cô bằng sự dịu dàng đầy chiếm hữu.

Hơi thở hòa quyện, trái tim gõ nhịp như đang hát cho sự sống mới đang hình thành.

Cô rên nhẹ: “Anh… cẩn thận.”

Anh cúi xuống, môi sát tai cô:

“Anh luôn nâng niu điều quan trọng nhất. Mẹ con... chính là cả thế giới.”

Sáng hôm sau, Lâm Vân thức dậy với cơ thể mỏi nhừ nhưng gương mặt rạng rỡ. Cô định rửa mặt thì cảm giác buồn nôn ập tới.

Chạy vào phòng tắm nôn một trận, cô ngồi bệt xuống sàn.

Lục Hạo Thiên nghe thấy liền hoảng hốt lao vào, bế cô lên:

“Không ổn à? Anh đưa đi viện nhé!”

Cô lắc đầu: “Không sao… em chỉ hơi mệt thôi.”

Anh ôm cô vào lòng, mắt đỏ lên:

“Vân… nếu em thấy mệt, đừng cố tỏ ra ổn. Anh ở đây… không phải để nhìn em mạnh mẽ.

Mà để em được yếu đuối, được dựa vào.

Cô bật khóc.

Trước kia, cô quen tự mình chống đỡ. Nhưng giờ… cô đã có một người đàn ông đủ rộng để che cả bầu trời, và đủ dịu dàng để hôn cả giấc mơ của cô mỗi đêm.

Và bên trong bụng cô, một sinh linh nhỏ – đang lặng lẽ lớn lên – là kết tinh của một tình yêu từng đi qua hận thù, đau đớn và hồi sinh bằng khao khát sống thật với trái tim.