Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4: Chúng ta... ở chung nhà sao?

Sau nụ hôn bất ngờ và lời đề nghị làm người phụ nữ của anh, Lâm Vân cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

Nhưng giấc mơ này… lại là sự thật.

Chiếc xe Rolls-Royce Phantom đưa cô đến một căn biệt thự nguy nga ở ngoại ô thành phố. Cổng tự động mở ra, bên trong là khu vườn rộng lớn, hồ cá Koi và cả một dàn nhân viên cúi đầu chào khi xe vừa dừng bánh.

Lâm Vân ngơ ngác: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi,” anh quay sang, giọng bình thản. “Cũng sẽ là nhà của cô, nếu cô gật đầu.”

Cô định phản bác. Nhưng ánh mắt đó, giọng nói trầm khàn đó… khiến cô cứng họng.

Làm sao từ chối một người đàn ông có sức hút c.h.ế.t người như thế này?

Tối hôm đó, cô được sắp xếp ở một phòng riêng lộng lẫy như phòng công chúa. Gương mặt trong gương phản chiếu một người phụ nữ mà chính cô cũng chưa kịp quen với sự thay đổi. Không còn là cô vợ béo ú, bị ruồng bỏ. Giờ đây, cô là một mỹ nhân được nâng niu, ngắm nhìn bởi người đàn ông quyền lực nhất thành phố.

Cốc cốc.

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Lục Hạo Thiên bước vào, khoác một chiếc áo choàng lụa màu đen, mái tóc còn ươn ướt sau khi tắm, khiến vẻ ngoài anh càng thêm quyến rũ đến nghẹt thở.

"Anh… vào đây làm gì?" – Cô ôm chặt lấy chiếc chăn, tim đập mạnh đến mức sắp văng khỏi lồng ngực.

Anh không trả lời ngay. Chỉ bước chậm đến bên giường, ngồi xuống sát cô, hơi thở nam tính phả lên gáy khiến cô rùng mình.

“Lâm Vân…” – Anh gọi tên cô, ngón tay thon dài chạm nhẹ lên má, vuốt xuống xương quai xanh nhạy cảm. – “Tôi chỉ muốn chắc rằng… cô thật sự tồn tại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô run rẩy. Toàn thân như bị dòng điện chạy qua. Hơi ấm từ bàn tay anh khiến cô không thể nhúc nhích.

“Anh… đừng như vậy… tôi—”

Lời chưa dứt, anh đã cúi người, môi anh áp sát bên tai cô, thổi nhẹ:

“Tôi sẽ không chạm vào cô... khi cô chưa đồng ý. Nhưng một khi cô gật đầu, tôi sẽ không buông.”

Nói rồi, anh khẽ hôn lên mu bàn tay cô, kéo chăn lên đắp cho cô tử tế, rồi đứng dậy rời đi.

Lâm Vân sững người.

Trái tim cô… đã không còn phòng bị nữa rồi.

 

Lời chưa dứt, anh đã cúi người, môi anh áp sát bên tai cô, thổi nhẹ:

“Tôi sẽ không chạm vào cô... khi cô chưa đồng ý. Nhưng một khi cô gật đầu, tôi sẽ không buông.”

Nói rồi, anh khẽ hôn lên mu bàn tay cô, kéo chăn lên đắp cho cô tử tế, rồi đứng dậy rời đi.

Lâm Vân sững người.

Trái tim cô… đã không còn phòng bị nữa rồi.