Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 21: “Chỉ cần em còn thở… thì thế giới này phải có em – và con.”

Tuần thai thứ 9.

Lâm Vân bắt đầu nghén nặng, thường xuyên mệt mỏi, tâm trạng thất thường.

Cô nôn liên tục, không ăn được gì, cả người gầy đi trông thấy.

Lục Hạo Thiên lo lắng đến mức… hủy toàn bộ lịch trình 1 tháng, chỉ ở nhà chăm vợ.

“Em uống cái này trước nhé.” – Anh bưng chén cháo nhỏ, thổi từng muỗng rồi đút cho cô như chăm em bé.

Cô nằm trên giường, mặt nhăn nhó:

“Không muốn ăn nữa… em mệt quá…”

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô:

“Chỉ vài muỗng thôi… Anh thương con chúng ta lắm. Nhưng anh thương em… nhiều hơn.”

Cô nhìn anh, môi mím chặt.

Đã bao lần cô mạnh mẽ, kiêu hãnh… nhưng giờ đây – trong vòng tay anh – cô chỉ muốn được bé lại, được yếu đuối như một cô gái nhỏ.

Tối hôm đó, khi anh đang pha nước ấm cho cô ngâm chân thì điện thoại reo – là trợ lý Thẩm Phong:

“Lục tổng, có người lạ tiếp cận bà Lâm ở bệnh viện tỉnh – nơi mẹ ruột phu nhân từng điều trị. Chúng tôi nghi ngờ đó là người từ phía Trịnh Thu.”

Lục Hạo Thiên siết chặt điện thoại, ánh mắt lóe lên tia lạnh:

“Động vào người nhà vợ tôi…

Tôi sẽ khiến cả dòng họ cô ta không còn chốn dung thân.”

Sáng hôm sau, Lâm Vân tỉnh dậy với bụng đau âm ỉ.

Cô ôm bụng, mặt tái nhợt.

“Hạo Thiên… hình như em… đau…”

Anh giật mình chạy tới, nhanh chóng bế cô lên, miệng không ngừng gọi tên cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vân! Em cố lên! Anh đưa em đến bệnh viện ngay!”

Trên xe, tay anh run lên lần đầu tiên trong đời.

“Tại sao không phải anh đau thay em? Tại sao... lại là em?”

Phòng cấp cứu bật đèn đỏ.

Anh đứng ngoài, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Một giây trôi qua dài như thế kỷ.

Thẩm Phong định nói gì đó, nhưng anh giơ tay ngăn lại:

“Im lặng. Đừng nói gì hết… để tôi cầu nguyện cho hai người tôi yêu nhất còn sống bước ra.”

30 phút sau.

Cánh cửa bật mở.

Bác sĩ mỉm cười:

“Chúc mừng, thai ổn. Nhưng vợ anh cần nghỉ ngơi tuyệt đối, tránh xúc động mạnh.”

Lục Hạo Thiên gật đầu, suýt quỵ ngã khi cơn lo lắng buông ra khỏi ngực.

Anh bước vào, ngồi bên giường bệnh, nắm tay cô.

“Xin lỗi… Anh đã để em mệt mỏi như vậy.”

Cô nhìn anh, mắt rưng rưng:

“Em không sợ đau… Em chỉ sợ… không được thấy anh nữa…”

Anh cúi đầu hôn lên bụng cô, bàn tay siết chặt lấy tay cô:

“Từ giờ, chỉ cần em còn thở… thì thế giới này phải có em – và con.

Anh thề.”

Đêm đó, anh không chạm vào cô.

Chỉ ôm cô thật chặt, nghe từng nhịp tim cô đập… như giai điệu sống còn của cả thế giới anh đang có.