Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 22: “Dù mang thai, em vẫn khiến anh phát điên vì nhớ từng centimet da thịt”
Một tuần sau khi ổn định sức khỏe, theo lời bác sĩ – cũng là yêu cầu thẳng mặt của tổng tài – Lâm Vân được đưa đến một căn biệt thự riêng tại bờ biển phía Nam để nghỉ dưỡng.
Ngôi nhà trắng nằm lặng giữa cánh rừng dừa, chỉ cách mặt nước vài bước chân. Tiếng sóng vỗ dịu dàng, mùi biển mặn mà và không khí trong lành khiến Lâm Vân thấy lòng bình yên hơn bao giờ hết.
Cô ngồi trên ghế mây ngoài hiên, bụng lộ nhẹ một chút, ánh nắng chiều loang lên đôi má ửng hồng. Lục Hạo Thiên từ phía sau vòng tay ôm lấy cô, đầu tựa vào vai vợ.
“Em có biết… em đẹp thế nào không?” – Anh hỏi, giọng trầm thấp.
Cô khẽ cười:
“Em đang bầu, mặt tròn, bụng to… chả quyến rũ chút nào.”
Anh khẽ cắn vào vành tai cô:
“Chính sự tròn trịa ấy... khiến anh muốn ôm, muốn giữ, muốn giấu em đi khỏi cả thế giới.”
Tối hôm đó, biển yên ả, bầu trời phủ đầy sao, gió nhẹ lùa qua rèm cửa thổi mùi cát mặn vào căn phòng ấm áp.
Lâm Vân mặc một chiếc váy ngủ mỏng nhẹ, ngồi xoa bụng.
Cô quay sang nhìn anh – đang cởi áo ngoài sau lưng.
“Anh biết không...” – cô cất lời – “Từ khi em biết có con, em cứ ngỡ mình phải dừng lại. Nhưng thật ra... em lại thấy mình được sống thêm một lần nữa.”
Lục Hạo Thiên quay lại, ánh mắt dịu dàng nhưng chứa lửa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Và lần này, em không cần chiến đấu một mình.
Em có anh. Và con – cùng em.”
Anh bước đến, bế cô lên đặt xuống giường. Đôi tay không vội vàng, ánh mắt không vồ vập… nhưng tất cả lại khiến cô run lên vì mong đợi.
“Anh định làm gì đó?” – Cô thì thầm.
“Chạm vào vợ anh… như một cách nói lời cảm ơn – vì em đã dũng cảm yêu anh, sinh con cho anh.”
Bàn tay anh lần xuống dưới lớp váy ngủ, lướt chậm từ đùi lên bụng, rồi nhẹ nhàng ôm trọn lấy cô như thể đang ôm cả bầu trời.
Anh hôn lên bụng cô – nơi sinh linh bé nhỏ đang lớn lên từng ngày – rồi hôn dọc ngực, cổ, cằm… lên môi.
Nụ hôn lần này không phải là chiếm đoạt.
Mà là hiến dâng.
“Anh nhớ từng centimet da thịt em.
Dù mang thai, em vẫn khiến anh phát điên.”
Cô bật khóc trong lòng anh. Vì sau tất cả, cô không chỉ tìm được tình yêu – mà còn tìm thấy nơi để dựa vào… cả đời.
Đêm ấy, giữa tiếng sóng vỗ đều đều và ánh trăng dịu nhẹ, họ hòa vào nhau trong một vũ điệu chậm rãi – không vội vã, không gấp gáp…
Chỉ có nhịp yêu thầm thì của hai trái tim đang đập vì nhau. Và vì một sự sống nhỏ đang đợi chào đời.