Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 23: “Tôi quay lại… để xin lỗi người phụ nữ từng vì tôi mà c.h.ế.t đi một lần”

Sau khi đám cưới thế kỷ được lan tỏa, truyền thông và mạng xã hội gần như phát cuồng vì chuyện tình như cổ tích của Lục tổng và Lâm Vân.

"Từ vợ bị ruồng bỏ thành nữ vương ngồi ghế chủ tịch!"

"Tình yêu vượt qua cái chết: tổng tài cầu hôn người phụ nữ từng bị chính xã hội chà đạp!"

Một đài truyền hình lớn chính thức gửi lời mời đến hai người cho một buổi talkshow đặc biệt:

“Tình yêu không có giới hạn – câu chuyện truyền cảm hứng từ cuộc sống thật”

Lâm Vân ban đầu lưỡng lự. Cô chưa từng muốn trở lại trước công chúng với cái danh “kẻ tái sinh”.

Nhưng Hạo Thiên nắm tay cô, nhìn sâu vào mắt:

“Chúng ta đã từng sống trong bóng tối. Bây giờ, hãy chiếu sáng để người khác thấy – ai cũng có quyền được yêu và được sống lại.”

Cô gật đầu.

Buổi ghi hình diễn ra tại phim trường ngoài trời. Cô diện váy trắng dài, tay ôm bụng bầu, vẻ dịu dàng rạng ngời khiến khán giả không khỏi trầm trồ.

Người dẫn chương trình mỉm cười:

“Câu hỏi dành riêng cho cô Lâm Vân – nếu được quay lại quá khứ, cô có tha thứ cho những người đã khiến mình đau khổ?”

Lâm Vân nhìn vào ống kính, giọng trầm:

“Tôi không quên – nhưng tôi đã chọn không hận. Vì nếu không trải qua đau đớn đó… tôi sẽ không biết trân trọng hạnh phúc hôm nay.”

Cả trường quay lặng đi.

Nhưng ngay lúc ấy – một khán giả đột nhiên đứng dậy.

Anh ta mặc sơ mi trắng, dáng người cao gầy, ánh mắt đầy xúc động:

“Lâm Vân…”

Cô ngỡ ngàng. Đôi mắt đó… giọng nói đó…

Là Trịnh Duy Minh – chồng cũ của cô.

Người đàn ông từng thờ ơ nhìn cô ngã từ cầu thang… và bỏ mặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em... còn sống?” – Anh ta bước lên sân khấu, giọng run run.

“Anh từng nghĩ em đã chết. Anh đã đến mộ em… nhưng không dám chạm vào bia mộ.”

Khán phòng nín thở. Cả nước gần như đứng tim.

“Anh quay lại… không để xin em tha thứ.” – Duy Minh nói tiếp –

“Anh quay lại để xin lỗi. Anh đã sai. Anh đã ngu ngốc. Anh từng có một người phụ nữ yêu mình bằng cả sinh mệnh… và anh đã g.i.ế.c c.h.ế.t cô ấy.”

Lâm Vân im lặng. Hơi thở cô dồn dập, trái tim như bị bóp nghẹt trong vài giây.

Lục Hạo Thiên siết c.h.ặ.t t.a.y vợ. Nhưng không giận. Chỉ im lặng... để cô lựa chọn.

Lâm Vân hít một hơi sâu, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

“Duy Minh, em thật sự đã chết. Người đứng đây hôm nay… là một Lâm Vân khác – người đã được yêu, được sống, và được tôn trọng.

Và em hy vọng... anh sẽ học cách trân trọng người phụ nữ kế tiếp.

Đừng để đến khi mất đi rồi... mới biết xin lỗi là vô nghĩa.”

Cả khán phòng vỗ tay rào rào.

Hạo Thiên ôm lấy vợ, thì thầm bên tai cô:

“Em vừa kết thúc một chương cũ – để anh mở ra cho em một cuộc đời mới.

Đêm nay... anh sẽ yêu em như thể lần đầu, và lần cuối.”

Tối đó, tại biệt thự, cô đứng trước gương, gỡ từng lớp trang điểm.

Anh bước vào từ phía sau, ôm lấy eo cô, hôn nhẹ lên gáy:

“Anh tự hào về em.

Và... đang rất rất muốn có em – như đêm đầu tiên ấy.”

Họ yêu nhau giữa ánh nến mờ, tiếng gió biển và nhịp tim hòa làm một.

Một lần nữa, cơ thể hòa quyện – không phải vì khao khát xác thịt... mà là thiêng liêng của sự sống, của tha thứ, và của tình yêu chân thành.