Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 24: “Chúng ta có một cô công chúa… mang hình hài tình yêu của anh và em”
Tuần thai thứ 14.
Sáng sớm, Lâm Vân được Hạo Thiên đưa đi siêu âm định kỳ tại phòng khám VIP – nơi anh đã đặt lịch từ... 3 tháng trước.
Cô ngồi trong xe, tay ôm bụng, má ửng hồng vì hồi hộp.
“Em thấy hồi hộp quá… không biết con là trai hay gái…” – cô lí nhí.
Lục Hạo Thiên cười nhẹ, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ:
“Gái hay trai không quan trọng.
Miễn là... giống em.”
Tại phòng siêu âm, bác sĩ nhìn màn hình và bật cười nhẹ:
“Chúc mừng hai người… là bé gái!”
Lâm Vân tròn mắt.
Còn Lục Hạo Thiên thì sững lại một giây, rồi khẽ cười, ánh mắt ấm áp đến lạ.
“Con gái à… một cô công chúa nhỏ.” – Anh cúi xuống hôn lên trán vợ.
“Giống mẹ nó, chắc chắn sẽ khiến ba phát điên mỗi ngày.”
Lâm Vân vừa xúc động vừa nghẹn ngào.
Lần đầu tiên trong đời, cô được nhìn thấy một sinh linh nhỏ… thật sự sống trong cơ thể mình.
Và đó là kết tinh của tình yêu.
Chiều hôm đó, họ trở về biệt thự ven biển.
Cô ngồi trước cửa sổ, tay vuốt ve bụng, miệng lẩm nhẩm:
“Công chúa nhỏ à…
Mẹ từng là một người tưởng như không xứng được yêu.
Nhưng rồi… ba con đến.”
Phía sau, anh bước vào, ôm chặt cô, ánh mắt trầm ấm:
“Và giờ mẹ con là nữ hoàng của ba.”
Tối hôm đó, khi cô đang thay váy ngủ, bất ngờ choáng váng ngã nhẹ xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh lao vào, mặt tái đi:
“Vân! Em sao vậy?!”
“Chắc... do đứng dậy quá nhanh. Em không sao…”
Lục Hạo Thiên gọi bác sĩ riêng ngay lập tức, ép cô nằm nghỉ, đo huyết áp, tim thai.
Kết quả: Bình thường. Nhưng phải tuyệt đối tránh mệt mỏi hoặc đứng lâu.
Khi bác sĩ rời đi, anh ngồi bên mép giường, tay nắm tay cô thật chặt.
“Vân…
Em không được biến mất khỏi anh đâu.
Dù chỉ một giây.”
Cô nhìn anh, nước mắt ứa ra.
“Em xin lỗi… em cứ nghĩ mình mạnh mẽ. Nhưng hóa ra… chỉ cần em nhắm mắt vài giây, anh đã run rồi…”
Anh không trả lời.
Chỉ cúi xuống hôn cô.
Một nụ hôn rất lâu – như thể đang đo lại nhịp thở, đo lại sự sống.
Để chắc chắn rằng… cô vẫn ở đây. Vẫn là của anh.
Đêm đó, anh ôm cô ngủ.
Tay không rời bụng cô dù chỉ một giây.
Mỗi lần cô xoay người, anh lại tỉnh giấc. Không vì cảnh giác – mà vì anh không thể không chạm vào “hai sinh mạng” đang nằm trong lòng mình.
“Anh... vẫn muốn em không?” – cô hỏi nhỏ, ánh mắt ngại ngùng.
“Muốn.” – Anh trả lời không chút do dự, giọng khàn khàn.
“Nhưng anh sẽ yêu em theo cách khác… dịu dàng hơn. Vì giờ, mỗi lần chạm vào em... là anh đang hôn cả con gái mình.”
Và thế là, đêm đó… họ hòa vào nhau trong một vũ điệu đầy ám ảnh.
Không cuồng nhiệt.
Mà là chậm rãi – từng cú nhấp nhẹ, từng hơi thở lắng sâu… để khắc ghi:
Mỗi lần yêu, là một lần ghi nhớ – em đang tồn tại trong anh. Mãi mãi.