Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 25: “Tôi mang theo lời hứa của một người – rằng cô sẽ phải biết mình từng là ai”
Biệt thự ven biển sáng rực rỡ hoa và nơ, tiếng cười vang khắp khu vườn.
Hôm nay là baby shower của công chúa nhỏ trong bụng Lâm Vân – một buổi tiệc ấm áp, chỉ dành riêng cho người thân, bạn bè thân thiết và những người từng chứng kiến hành trình kỳ diệu của cô.
Lâm Vân diện váy voan trắng, má ửng hồng, bụng tròn xinh xắn.
Lục Hạo Thiên luôn đi sau vợ nửa bước, tay không rời eo cô, ánh mắt dịu dàng như đang ôm cả thế giới trong lòng.
“Đã chọn tên cho công chúa chưa?” – Một khách mời hỏi.
Lâm Vân mỉm cười nhìn chồng.
Lục Hạo Thiên khẽ vuốt tóc vợ rồi đáp:
“Tên con là Lục An Nhiên.
Vì mẹ nó đã trải qua quá nhiều giông bão. Giờ chỉ cần an nhiên cả đời.”
Cả buổi tiệc vỡ òa trong tiếng “awww” và những tràng pháo tay ấm áp.
Nhưng khi bữa tiệc gần kết thúc, một người đàn ông lạ mặt bất ngờ xuất hiện trước cổng biệt thự, tay cầm một phong bì dày.
Trang phục anh ta đơn giản, dáng người gầy, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như đang cất giữ quá khứ của nhiều kiếp người.
Bảo vệ chặn lại.
“Xin lỗi, anh không có trong danh sách.”
Người đàn ông lặng lẽ nói:
“Tôi không đến để dự tiệc.
Tôi đến... để nói với Lâm Vân rằng – cô không chỉ là người tái sinh.
Cô từng là… một phần của một bí mật chưa bao giờ được kể.”
Tin này nhanh chóng đến tai Lục Hạo Thiên.
Anh lập tức ra lệnh mời người đó vào phòng riêng, ánh mắt sắc lạnh:
“Anh là ai? Tại sao biết tên vợ tôi? Và định mang chuyện gì tới đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Người đàn ông đưa phong bì cho Hạo Thiên:
“Bên trong là hồ sơ y tế, một đoạn ghi âm – và một lá thư tay… từ người cha ruột thật sự của cô ấy.”
Lâm Vân nghe đến đây thì choáng váng.
Cô run lên, tay nắm chặt lấy tay Hạo Thiên.
“Cha ruột… sao có thể…”
Người đàn ông gật đầu:
“Lâm Vân không phải là con gái ruột của ông Lâm – người đã nuôi cô.
Cô là con gái của một người đàn ông từng là bác sĩ quân y, bị gài bẫy và mất tích trong một cuộc điều tra tuyệt mật.
Người ấy để lại lời nhắn cuối:
Nếu con bé còn sống… hãy đưa cho nó cuốn nhật ký này khi nó hạnh phúc thật sự.”
Không gian rơi vào im lặng nghẹt thở.
Lục Hạo Thiên kéo vợ vào lòng, trấn an:
“Không sao. Có anh. Dù em từng là ai – bây giờ, em là mẹ của con anh. Là vợ anh.”
Tối hôm đó, trong phòng ngủ, sau khi đọc từng trang nhật ký cũ, Lâm Vân im lặng rất lâu.
Cô quay sang chồng, mắt hoe đỏ:
“Nếu cha em thực sự bị hãm hại, nếu có ai đó từng muốn che giấu thân phận em… thì liệu anh có cùng em đi đến tận cùng không?”
Anh đặt tay lên bụng vợ, rồi hôn nhẹ lên môi cô:
“Chúng ta sẽ đi bất cứ đâu…
Chỉ cần em còn là người trong vòng tay anh.
Dù là thân phận gì – em vẫn là người anh yêu.”
Và đêm đó, họ lại yêu nhau một cách chậm rãi – như đang viết lại dòng máu, quá khứ, và linh hồn lên từng nhịp thở.
Để chắc chắn rằng, dẫu thân thế có thay đổi – trái tim anh vẫn mãi thuộc về cô.