Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 26: “Nếu quá khứ em từng là mục tiêu… thì hiện tại, em là mục tiêu anh sẽ bảo vệ bằng cả m.á.u mình”
Sau buổi tiệc baby shower, cuốn nhật ký cũ và đoạn ghi âm lạ trong phong bì đã khiến cả thế giới của Lâm Vân đảo chiều.
Nội dung ghi âm vang vọng trong đầu cô suốt nhiều đêm:
"Nếu con bé còn sống… hãy nói với nó rằng:
Nó mang trong người dòng m.á.u của một người bị phản bội, nhưng chưa từng khuất phục."
Lục Hạo Thiên ngay lập tức huy động đội an ninh mật, thuê nhóm hacker giỏi nhất để truy tìm nguồn gốc đoạn ghi âm và hồ sơ y tế.
Trong vòng 48 giờ, manh mối xuất hiện: Tên bác sĩ quân y được nhắc đến trong thư – từng bị liệt vào danh sách mất tích khi điều tra tổ chức buôn bán nội tạng xuyên quốc gia 20 năm trước.
Tên tổ chức: Bóng Đen.
Một cái tên mà chỉ cần nhắc đến đã khiến nhiều kẻ phải im lặng.
“Em đang là con gái của người từng chọc vào ổ kiến lửa.” – Hạo Thiên nói, tay siết chặt hồ sơ.
“Vậy còn mẹ em? Là ai? Có thật sự là người từng sinh ra em không?” – Lâm Vân hỏi, giọng run run.
Anh bước tới, đặt tay lên bụng cô, ánh mắt sâu không thấy đáy:
“Chúng ta sẽ tìm ra mọi thứ.
Nhưng nếu ai dám chạm đến em – hoặc con – anh thề sẽ xé nát cả bóng tối đó.”
Tối hôm đó, cô mệt mỏi thiếp đi trên vai anh trong căn phòng tràn hương oải hương dịu nhẹ.
Lục Hạo Thiên vuốt ve từng sợi tóc cô, thì thầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Ngày mai, chúng ta bắt đầu. Em không phải đi một mình nữa.”
Anh nhẹ nhàng cởi từng khuy áo ngủ cô, hôn lên bụng vợ – nơi đứa bé đang khẽ máy – như thể truyền hơi ấm vào chính dòng m.á.u họ.
Rồi anh yêu cô.
Chậm rãi. Mềm mại. Nhưng da diết đến tê dại.
Giữa cơn sóng cuộn trong tim, anh thở mạnh bên tai cô:
“Dù quá khứ có nhuốm máu… thì hiện tại này, sẽ chỉ có tình yêu.”
Cô rên khẽ trong mê man, mi mắt run lên, bàn tay ôm siết vai anh.
“Em không sợ nữa… miễn là có anh.”
Sau khi ân ái, anh ôm trọn cô vào lòng, trán kề trán:
“Nếu em là công chúa bị truy đuổi…
Thì anh sẽ là con rồng lớn, nuốt hết cả vương quốc để bảo vệ em.”
Sáng hôm sau, khi mặt trời chưa lên, hai người rời biệt thự đến nơi đầu tiên được đánh dấu trên bản đồ của cha cô – một trại mồ côi bị bỏ hoang ở vùng núi phía Bắc.
Cánh cổng sắt cũ kêu lên ken két, rêu phong phủ đầy… nhưng trong đó, một người phụ nữ tóc bạc – từng là y tá năm xưa – đang chờ họ.
Bà cất giọng khàn khàn:
“Các người đến rồi…
Và cũng đến lúc… sự thật phải được hé lộ.”