Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 5: Chạm nhẹ cũng khiến cả người run rẩy
Sáng hôm sau, ánh nắng nhảy nhót qua khung cửa kính rộng lớn, len lỏi khắp căn phòng xa hoa. Lâm Vân chậm rãi mở mắt, chăn gối thơm mùi hoa oải hương dễ chịu.
Cô vừa bước xuống giường thì một giọng trầm quen thuộc vang lên từ phía sau:
“Dậy rồi sao?”
Cô giật mình quay lại. Lục Hạo Thiên đang đứng tựa vào khung cửa, áo sơ mi trắng xắn tay, cổ áo bung hai nút, lộ rõ xương quai xanh cùng cơ n.g.ự.c săn chắc. Anh cầm ly sữa ấm, tiến lại gần.
“Uống đi. Không ăn sáng khi vừa tỉnh lại sẽ chóng mặt.”
“Tôi... cảm ơn.” – Cô lí nhí, đưa tay đón ly sữa.
Nhưng vừa chạm vào, bàn tay anh cũng đặt lên ly. Lòng bàn tay ấm nóng ấy chạm khẽ vào da cô. Chỉ là một cú chạm... mà toàn thân Lâm Vân như tê rần, tim đập thình thịch.
Cô rụt tay về theo phản xạ, nhưng ly sữa nghiêng đổ thẳng vào vạt áo ngủ mỏng tang của cô.
“Á!” – Lâm Vân hoảng hốt.
Chiếc áo ngủ trắng ướt sũng, dán sát vào cơ thể, từng đường cong lồ lộ hiện ra dưới ánh sáng sớm.
Lục Hạo Thiên lập tức quay mặt đi, nhưng không giấu được tiếng hít thở nặng nề.
“Xin lỗi… tôi không cố ý.” – Cô líu ríu, hai tay che ngực, mặt đỏ bừng.
“Không sao.” – Giọng anh khàn khàn, vẫn quay lưng. – “Thay đồ đi rồi xuống ăn sáng. Tôi đợi dưới.”
Anh bước đi nhanh chóng, như thể nếu còn ở lại một giây nào nữa… anh sẽ không thể kiềm chế được chính mình.
Trong phòng tắm, Lâm Vân vừa áp khăn lạnh lên mặt, vừa thở dốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tên tổng tài này… đúng là nguy hiểm c.h.ế.t người.
Dưới nhà, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn: bánh mì nướng, trứng lòng đào, nước cam và... một bó hoa baby nhỏ để giữa bàn.
Cô ngạc nhiên: “Hoa… cho tôi à?”
“Không phải hoa hồng. Nhưng cũng là trắng tinh khiết như cô lúc này.” – Anh khẽ cười.
Nụ cười ấy không lạnh lùng như mọi khi. Nó khiến tim cô... tan chảy.
Từng khoảnh khắc, từng cú chạm nhẹ… Lâm Vân bắt đầu rơi vào vòng xoáy dịu dàng mà anh cố tình tạo ra.
ữa sáng chưa kịp kết thúc, thì tiếng giày cao gót vang lên từ cửa chính. Một người phụ nữ bước vào, thân hình nóng bỏng, gương mặt kiêu sa.
“Anh Hạo Thiên, em vừa về từ Paris liền đến tìm anh. Em nhớ—”
Cô ta ngưng lại khi ánh mắt chạm đến Lâm Vân – người đang mặc váy lụa mỏng, tóc còn ướt và tay cầm ly sữa, đứng lặng giữa bàn ăn sáng của tổng tài Lục Hạo Thiên.
Cảnh tượng quá rõ ràng. Quá dễ hiểu.
“Cô ấy là ai?” – Cô gái cao gót gằn giọng, bước tới. “Tại sao lại ở nhà anh? Còn... ăn sáng cùng anh?”
Lâm Vân hơi lùi một bước, theo bản năng.
Lục Hạo Thiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh.
“Cô ấy là người phụ nữ của tôi.”