Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6: “Cô ấy là ai? Tại sao lại ở nhà anh?”

Bữa sáng chưa kịp kết thúc, thì tiếng giày cao gót vang lên từ cửa chính. Một người phụ nữ bước vào, thân hình nóng bỏng, gương mặt kiêu sa.

“Anh Hạo Thiên, em vừa về từ Paris liền đến tìm anh. Em nhớ—”

Cô ta ngưng lại khi ánh mắt chạm đến Lâm Vân – người đang mặc váy lụa mỏng, tóc còn ướt và tay cầm ly sữa, đứng lặng giữa bàn ăn sáng của tổng tài Lục Hạo Thiên.

Cảnh tượng quá rõ ràng. Quá dễ hiểu.

“Cô ấy là ai?” – Cô gái cao gót gằn giọng, bước tới. “Tại sao lại ở nhà anh? Còn... ăn sáng cùng anh?”

Lâm Vân hơi lùi một bước, theo bản năng.

Lục Hạo Thiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh.

Hôm nay, Lâm Vân được anh đưa đến trung tâm thương mại cao cấp giữa lòng thành phố.

Cô chỉ nghĩ đơn giản là mua vài bộ quần áo vì tủ đồ ở biệt thự toàn hàng hiệu – nhưng lại không có thứ nào “hợp với cô”.

“Chúng ta đi mua đồ thật hả?” – Cô hỏi, bước xuống xe với váy dài nhẹ nhàng và mái tóc buộc hờ sau gáy.

Lục Hạo Thiên đứng đó, một tay đút túi quần, tay còn lại đón lấy tay cô rất tự nhiên, như thể họ đã là một cặp yêu nhau lâu năm.

“Chẳng lẽ để cô mặc váy ngủ đi dạo với tôi suốt đời?” – Anh liếc cô, mắt khẽ cười.

“Cô ấy là người phụ nữ của tôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh nói gì cơ?” – Cô gái kia gần như hét lên.

“Vị hôn phu cũ như cô, không có quyền tra hỏi tôi nữa. Từ giờ trở đi, Lâm Vân – là người tôi bảo vệ.”

Câu nói dứt khoát ấy như một lưỡi d.a.o c.h.é.m thẳng vào lòng cô gái kia. Cô ta nghiến răng bỏ đi, tiếng giày nện xuống sàn lạnh lùng, để lại một khoảng im lặng căng thẳng trong phòng khách.

Lâm Vân vẫn còn sững người.

“Tôi... tôi không nghĩ anh sẽ nói vậy... trước mặt người cũ.”

Lục Hạo Thiên quay sang, tiến lại gần. Bàn tay anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Tôi không thích dây dưa quá khứ. Càng không để người phụ nữ của mình bị bắt nạt.”

Giây tiếp theo, anh cúi đầu hôn cô.

Không phải hôn trán. Không phải hôn tay. Mà là hôn môi.

Đôi môi anh nóng bỏng, mạnh mẽ, bá đạo như muốn chiếm lấy tất cả hương vị của cô. Lâm Vân tròn mắt, cố vùng ra, nhưng bàn tay to lớn sau gáy anh siết nhẹ, giữ cô lại trong nụ hôn sâu đắm.

Một tay anh vòng qua eo cô, kéo sát lại. Cô cảm nhận rõ lồng n.g.ự.c rắn chắc áp lên n.g.ự.c mình, tim như đập loạn trong lồng ngực.

“Lần sau,” – anh thì thầm sau khi rời khỏi môi cô, hơi thở gấp gáp – “nếu có ai dám làm cô sợ... thì hãy nhớ, tôi ở ngay sau lưng cô.”

Và lần đầu tiên... Lâm Vân nhận ra, cô không chỉ lột xác về ngoại hình. Trái tim cô cũng đang được hồi sinh.