Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7: Ghen… vì một ánh mắt

Hôm nay, Lâm Vân được anh đưa đến trung tâm thương mại cao cấp giữa lòng thành phố.

Cô chỉ nghĩ đơn giản là mua vài bộ quần áo vì tủ đồ ở biệt thự toàn hàng hiệu – nhưng lại không có thứ nào “hợp với cô”.

“Chúng ta đi mua đồ thật hả?” – Cô hỏi, bước xuống xe với váy dài nhẹ nhàng và mái tóc buộc hờ sau gáy.

Lục Hạo Thiên đứng đó, một tay đút túi quần, tay còn lại đón lấy tay cô rất tự nhiên, như thể họ đã là một cặp yêu nhau lâu năm.

“Chẳng lẽ để cô mặc váy ngủ đi dạo với tôi suốt đời?” – Anh liếc cô, mắt khẽ cười.

Trong thang máy, có một nhóm nhân viên nam cũng bước vào. Một người trong số đó vô thức liếc nhìn Lâm Vân.

“Cô gái này... xinh thật. Nhìn như minh tinh vậy…”

Chỉ là câu lầm bầm nhỏ, nhưng cũng đủ để không thoát khỏi tai của Lục Hạo Thiên.

Anh quay sang, cười như không: “Cô ấy là người phụ nữ của tôi. Anh muốn nhìn thêm không?”

Không khí trong thang máy lập tức đông cứng. Nhân viên kia đỏ mặt cúi gằm, mồ hôi vã ra như mưa.

Còn Lâm Vân thì mắt tròn mắt dẹt:

“Anh ghen à?”

Anh không trả lời. Chỉ nghiêng người sát tai cô, thì thầm:

“Cô nghĩ... tôi sẽ để người khác nhìn cô bằng ánh mắt đó sao?”

Chiều hôm ấy, cô thử đến bộ váy thứ năm thì bước ra với chiếc đầm ôm sát màu đỏ rượu, khoét lưng nhẹ. Ánh đèn trong phòng thử đồ phản chiếu đường cong quyến rũ mà chính cô cũng không tin là cơ thể mình có.

Lục Hạo Thiên đang lật tạp chí, ngước mắt lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cạch.

Tạp chí rơi khỏi tay anh.

Anh chậm rãi bước đến gần, từng bước một đầy nguy hiểm. Khi chỉ còn cách cô một gang tay, anh cúi sát, mắt tối lại:

“Cấm mặc váy này ra ngoài.”

“Gì chứ? Tại sao?”

“Vì nếu có người đàn ông nào khác nhìn thấy em trong bộ này, tôi sợ mình sẽ không kiềm chế được... để yên cho họ.”

Giọng anh trầm xuống, đôi mắt thiêu đốt như muốn cởi từng lớp vải trên cơ thể cô bằng ánh nhìn.

Anh cúi đầu, chạm nhẹ môi vào vai cô – nơi lộ ra dưới đường khoét tinh tế.

“Ngoan. Cởi ra. Tôi sẽ chọn váy khác cho em.”

Từng hành động, từng ánh nhìn… khiến cô như rơi vào mê cung vừa ngọt ngào, vừa nguy hiểm.

Và Lục Hạo Thiên – không chỉ ghen… mà còn muốn độc chiếm.

 

Trên đường trở về biệt thự, không ai nói gì, nhưng không khí trong xe lại căng đến mức chỉ cần chạm khẽ… là vỡ tan.

Lâm Vân ôm túi đồ trong lòng, tim đập nhanh bất thường. Gương mặt Lục Hạo Thiên bên cạnh nghiêng nghiêng dưới ánh đèn đường, lạnh lùng nhưng quyến rũ đến ngột ngạt.

Khi xe vừa đỗ trước cửa biệt thự, anh bất ngờ vòng qua mở cửa xe cho cô. Nhưng thay vì để cô bước xuống trước, anh lại kéo nhẹ tay cô… rồi cúi đầu, hôn lên mu bàn tay cô thật chậm.

“Anh lại… làm vậy…” – Cô lùi về phía sau.

“Vì tôi không muốn giữ khoảng cách với em nữa.”