Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 8: “Tôi không muốn giữ khoảng cách với em nữa.”
Trên đường trở về biệt thự, không ai nói gì, nhưng không khí trong xe lại căng đến mức chỉ cần chạm khẽ… là vỡ tan.
Lâm Vân ôm túi đồ trong lòng, tim đập nhanh bất thường. Gương mặt Lục Hạo Thiên bên cạnh nghiêng nghiêng dưới ánh đèn đường, lạnh lùng nhưng quyến rũ đến ngột ngạt.
Khi xe vừa đỗ trước cửa biệt thự, anh bất ngờ vòng qua mở cửa xe cho cô. Nhưng thay vì để cô bước xuống trước, anh lại kéo nhẹ tay cô… rồi cúi đầu, hôn lên mu bàn tay cô thật chậm.
“Anh lại… làm vậy…” – Cô lùi về phía sau.
“Vì tôi không muốn giữ khoảng cách với em nữa.”
Tối hôm ấy, cô đang trong phòng thay đồ, vừa cởi váy đỏ thì cánh cửa bật mở.
“Anh... vào đây làm gì?” – Cô choàng vội áo choàng lụa.
“Em thử đồ 15 phút rồi. Tôi lo em ngất.” – Anh nhàn nhã tựa vào khung cửa.
“Ngất vì mệt... hay vì nhìn thấy anh?” – Cô khẽ châm chọc.
Anh tiến đến gần, bước chân chậm nhưng đầy khí thế.
“Có thể là vì tôi sắp làm gì đó... khiến em không thở nổi.”
“Lục Hạo Thiên…” – Cô định lùi lại, nhưng chân đụng phải ghế. Anh lập tức chớp lấy thời cơ, hai tay chống lên thành ghế, vây cô trong vòng tay mình.
“Em làm tôi phát điên.” – Anh khàn giọng. “Từ khi em bước ra với chiếc váy đỏ đó, tôi đã không còn lý trí nữa.”
Anh cúi đầu, hôn cô.
Không nhẹ nhàng. Không do dự.
Là một nụ hôn cháy bỏng, mãnh liệt như sóng trào nhấn chìm cả không gian.
Lưỡi anh tiến sâu, tìm kiếm, càn quét khiến cô rên lên khe khẽ. Bàn tay anh luồn ra sau lưng, kéo sát cơ thể cô áp vào lồng n.g.ự.c rắn chắc.
“Đêm nay, tôi không muốn buông em ra.” – Anh thì thầm trong hơi thở gấp gáp.
“Nhưng… tôi…” – Cô đỏ mặt, tay bấu nhẹ vào áo anh.
Anh cúi xuống sát cổ cô, thở mạnh:
“Chỉ cần em nói không… tôi sẽ dừng lại. Nhưng nếu em im lặng... tôi sẽ hiểu là em đồng ý.”
Cô không nói gì. Chỉ khẽ nhắm mắt… và nghiêng đầu.
Anh hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tay anh siết chặt hơn. Nụ hôn trượt dọc từ cổ xuống xương quai xanh, rồi tràn xuống làn da đang run lên vì khao khát.
Căn phòng chìm trong tiếng thở dốc, tiếng vải vóc rơi xuống sàn… và tiếng nhịp tim hai người đang hòa làm một.
Đêm đầu tiên. Một khởi đầu… cho tình yêu định mệnh.
Cô không còn là cô vợ béo bị xem thường năm nào.
Giờ đây, cô là người phụ nữ khiến tổng tài điên cuồng si mê.
Ánh nắng đầu ngày len lỏi qua rèm cửa, vương nhẹ lên làn da trắng mịn của Lâm Vân. Cô khẽ cựa mình, cơ thể mỏi nhừ sau một đêm dài bị… "vắt kiệt sức".
Trong căn phòng tràn ngập hương gỗ và hơi thở nam tính, cô vẫn còn cảm giác rõ từng lần môi anh lướt qua da thịt, từng hơi thở gấp gáp bên tai, từng cái ôm siết chặt như muốn giữ cô lại mãi mãi…
Cô chưa bao giờ cảm nhận mình được yêu thương như một người phụ nữ thực sự.
Bên cạnh, Lục Hạo Thiên vẫn ngủ say, một tay ôm trọn eo cô. Gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ yên bình đến lạ, ánh sáng rọi lên từng đường nét góc cạnh hoàn mỹ như tượng tạc.
Cô khẽ nhích người ra, nhưng vòng tay anh siết lại.
“Em nghĩ đi đâu?” – Anh khàn giọng, mắt vẫn nhắm hờ nhưng lại cực kỳ tỉnh táo.
“Em... chỉ muốn dậy đánh răng...” – Cô lúng túng, hai má đỏ bừng.
Anh khẽ bật cười, kéo cô nằm lại sát vào ngực, thì thầm:
“Không cần vội. Mùi của em... tôi rất thích.”
“Anh…” – Cô rúc vào n.g.ự.c anh, vừa xấu hổ vừa hạnh phúc.
Cả buổi sáng, Lâm Vân không rời khỏi biệt thự. Cô tắm rửa, thay đồ, ăn sáng rồi nằm đọc sách bên cửa sổ. Cô chưa từng có cảm giác yên bình đến thế kể từ khi xuyên không.
Tối qua như một giấc mơ – nhưng sáng nay lại quá thật. Cô biết… mình không còn đường lui nữa. Cô đã thực sự trao trái tim cho Lục Hạo Thiên.
Chiều đến, anh đưa cô đến tòa nhà tập đoàn Lục Thị. Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện bên cạnh anh trước mặt người ngoài – với tư cách "người phụ nữ của tổng tài".
Dưới sảnh lớn, nhân viên dừng tay, cúi chào anh – rồi ánh mắt đồng loạt hướng về phía cô. Sự tò mò, ngưỡng mộ, thậm chí là ganh ghét… như xuyên thẳng qua lớp áo dày của cô.
Lục Hạo Thiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dẫn thẳng lên tầng cao nhất – phòng tổng giám đốc.