Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
04
Đang nằm trên giường hồi tưởng lại những quá khứ "thơm tho" với Quý Xuyên, cửa phòng khẽ "cạch" một tiếng.
Tiếp đó, tôi bị ai đó ôm từ phía sau.
Gáy tôi bị ai đó vòi vĩnh hôn.
Tôi cố nhịn run rẩy, trực tiếp dùng khuỷu tay thúc ra sau.
"Quý Xuyên, buông tôi ra."
"Không đâu."
"Nhắc nhở chút, chúng ta chia tay rồi, hành động của anh là quấy rối đấy."
Tôi cố tỏ ra lạnh nhạt.
Quý Xuyên cắn nhẹ tai tôi.
"Tôi chưa đồng ý chia tay."
"Tôi thông báo cho anh biết là chia tay, chứ không phải trưng cầu ý kiến của anh, nhóc con."
"Tôi không nghe đâu."
Vừa nói, tay hắn đã thuần thục vén áo tôi lên.
"Anh cút ra ngoài cho tôi..."
"Tôi nhớ em lắm."
Giọng hắn khàn khàn, mang theo ý vị cố tình quyến rũ.
Khiến tôi lập tức mềm nhũn chân tay, bàn tay đẩy hắn cũng vòng lên cổ hắn.
Nửa đẩy nửa xuôi, hai chúng tôi lại quấn quýt lấy nhau.
Sáng hôm sau, tôi được người ta hôn tỉnh.
Quý Xuyên ôm chặt tôi như một con ch.ó lớn, vẻ mặt vui vẻ.
Tôi dần dần tỉnh táo lại, sau đó một cước đạp hắn xuống giường.
Trong ánh mắt ngơ ngác của Quý Xuyên, tôi lạnh lùng nói:
"Cút ra ngoài, nếu có lần sau tôi sẽ báo cảnh sát."
Chàng trai ngồi dưới đất, không thể tin nổi nhìn tôi.
"Dư Du, tối qua—"
Tôi nhanh chóng ngắt lời.
"Tối qua là ngoài ý muốn, cho dù là mấy cậu nhóc khác hôn tôi, tôi cũng sẽ không từ chối. Cho nên, đừng đến làm phiền tôi, nhỡ đâu mấy người đụng mặt nhau lại ngại."
Quý Xuyên mím chặt môi, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và đau lòng.
Hắn vốn kiêu ngạo, làm sao có thể chịu nổi sự sỉ nhục này?
Hắn mặc quần áo vào, mặt mũi nặng trĩu đi thẳng.
Cánh cửa căn nhà thuê đóng sầm lại, vang động trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
05
Tôi tàn nhẫn xóa sạch mọi cách thức liên lạc của Quý Xuyên.
Sau đó lại chuyển nhà một lần nữa, cũng không nói cho thằng em "mồm to" này biết.
Nhưng thằng em tôi lại luôn vô ý cứ nhắc đến hắn trước mặt tôi.
Hôm đó tôi tan làm về nhà bố mẹ, thằng em tôi lại xáp lại gần buôn chuyện với tôi.
"Chị ơi, chị còn nhớ bạn cùng phòng của em, Quý Xuyên không?"
Động tác gắp thức ăn của tôi khựng lại.
"Nhớ."
"Dạo này không biết hắn bị làm sao, đáng sợ c.h.ế.t đi được. Cứ ngồi đó thôi, em cũng có thể cảm nhận được luồng khí lạnh không ngừng từ hắn tỏa ra. Bọn em đoán là hắn bị đá rồi, nên định kéo hắn đi tiệc giao lưu, nhiều mỹ nữ như vậy nhất định sẽ giúp hắn vực dậy tinh thần!"
Keng keng keng—
Đôi đũa tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Tôi lạnh nhạt cúi xuống nhặt lên, tiện tay lau lau.
"Chị thấy ý này hay đấy, mấy đứa trẻ các em đúng là nên thử sức nhiều hơn."
Thằng em tôi trợn mắt trắng dã.
"Chị ơi chị mới hai mươi lăm tuổi thôi, làm gì mà giả vờ già dặn thế, rõ ràng đi vào trường đại học còn non choẹt như bạn cùng tuổi với em."
"Miệng ngọt thế này, lát nữa thưởng cho em rửa bát giúp mẹ nhé."
Thằng em tôi xù lông kháng nghị.
Tôi thong thả cúi đầu ăn cơm.
Chỉ là trong cổ họng tràn ngập vị đắng, đắng đến nỗi mắt tôi ướt át.
Sau đó tôi càng lẩn tránh Quý Xuyên, vùi đầu vào công việc để tự làm tê liệt bản thân.
Sợ rằng một ngày nào đó mình vô tình nghe được tin Quý Xuyên lại có người yêu mới.
Một ngày nọ, đồng nghiệp thấy tôi trạng th. ái không ổn, kéo tôi đi ăn một bữa lớn.
Không biết nhà hàng này hôm nay tổ chức hoạt động gì mà đông người quá.
Tôi ăn được nửa chừng thì đứng dậy đi vệ sinh.
Kết quả vừa rẽ, đã thấy một cô gái xinh đẹp đang ngại ngùng đứng trước mặt một chàng trai tuấn tú.
Không ngoài dự đoán, là đang tỏ tình.
Tôi đứng sững tại chỗ.
Thật trùng hợp, lại bắt gặp chuyện tốt của bạn trai cũ rồi.
Phát hiện tiếng bước chân của tôi, chàng trai cũng quay đầu nhìn sang.
Khoảnh khắc ấy, bốn mắt nhìn nhau.
Ừm, hơi chút ngượng ngùng.
Tôi chần chừ nửa giây định rời đi thì giọng nói âm trầm của Quý Xuyên lập tức vang lên:
"Dư Du, em dám bước đi một bước thử xem?"