Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

06

Tôi không đi.

Tôi trực tiếp chạy luôn.

Kết quả chưa chạy được mấy bước đã bị người ta kéo lại, ép thẳng vào tường.

Bóng tối bao trùm, đường lui của tôi bị chặn kín mít.

"Biết ngay là em sẽ chạy mà, đồ lừa đảo."

Hắn ôm chặt hơn nữa, còn dùng mặt dụi vào tóc tôi.

Ham muốn chiếm hữu bùng nổ.

Giống hệt những cảnh hắn làm nũng với tôi vào mấy đêm nọ, khiến tôi không tài nào chống cự được.

Mặt tôi đỏ ửng, liếc mắt thấy cô gái kia đang kinh ngạc nhìn về phía này.

Tôi lập tức hoảng loạn giải thích:

"À ừm, bạn học này, cậu đừng hiểu lầm, tôi là... tôi là chị gái của cậu ấy."

Vẻ địch ý trên mặt cô gái kia mới bớt đi nhiều.

Nhưng Quý Xuyên lại không hài lòng.

"Chị á?"

Hắn cười khẩy, cúi đầu làm bộ muốn hôn tôi.

Người này bình thường quen thói ngông cuồng rồi, căn bản chẳng thèm quan tâm đến hoàn cảnh.

Tôi véo hắn một cái thật mạnh, mới khiến hắn miễn cưỡng dừng lại.

Hắn mặt nặng mày nhẹ muốn nói gì đó, nhưng đúng lúc này có một người lạ đi ngang qua.

Người đó nhìn hành lang hẹp bị hai chúng tôi chặn lại, ngượng ngùng mở lời:

"À ừm, hai vị, hai người có thể đi chỗ khác mà thể hiện tình cảm được không? Anh em tôi thật sự là bí tiểu quá rồi."

Quý Xuyên lúc này mới buông tôi ra nhường đường.

Tôi nhìn đúng thời cơ, chuồn nhanh như cắt, bò lồm cồm chuồn mất.

May mà hôm nay nhà hàng đông người, chỗ của tôi và đồng nghiệp lại ở trong góc.

Quý Xuyên đã mất dấu tôi.

Hắn ta cao lớn vạm vỡ đứng đó, mặt mày âm u đáng sợ.

Không lâu sau đã bị thằng em tôi khuyên vào một phòng riêng.

Tôi thu hồi tầm mắt, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sau đó tâm trạng lại nặng nề trở lại.

Quý Xuyên hôm nay đến, chắc là cái buổi tiệc giao lưu mà thằng em tôi nói đến rồi nhỉ?

Nhiều cô gái cùng tuổi như vậy, kiểu gì cũng có người hợp với hắn.

Cũng tốt, như vậy tôi sẽ không làm lỡ dở hắn nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

07

Sau khi ăn xong và chào tạm biệt đồng nghiệp, tôi chuẩn bị gọi xe về nhà.

Bất ngờ phát hiện điện thoại không thấy đâu.

Đoán chắc là để quên ở nhà hàng rồi, nhất định phải quay lại một chuyến.

Tôi cắn răng.

Hy vọng đừng gặp Quý Xuyên.

Nhưng càng sợ điều gì lại càng gặp phải điều đó, tôi vẫn nhìn thấy Quý Xuyên ở cửa nhà hàng.

Hắn ta có lẽ đã say.

Hàng mi rũ xuống, tóc mái lòa xòa dính vào lông mày, dáng người không vững.

Đột nhiên, hắn nhíu mày xoa bụng.

Không hiểu sao lại thấy cô độc và đáng thương.

Tôi cố gắng hết sức để trái tim mình cứng rắn hơn, nhưng vẫn không làm được.

Thở dài một hơi, tôi bước về phía hắn.

"Dạ dày không khỏe sao?"

Nghe thấy giọng tôi, hắn hơi chậm chạp ngẩng đầu lên.

Ánh mắt vừa rồi còn có chút tản mát, lập tức tụ lại, nóng bỏng vô cùng.

"Không khỏe, khó chịu c.h.ế.t đi được. Cần chị hôn một cái mới khỏe được."

Say rồi mà vẫn không quên giở trò lưu manh.

Tôi lườm hắn một cái, trực tiếp rút điện thoại ra gọi cho thằng em tôi.

Không ai nghe máy.

Không ngoài dự đoán, thằng nhóc này cũng uống say "phê" rồi.

Tôi nhíu mày nhìn chàng trai đang bắt đầu công khai sờ eo tôi: "Nếu tôi đưa anh về ký túc xá, có ai chăm sóc anh không?"

"Không có."

"Bạn cùng phòng và bạn học của anh đâu?"

"Họ thức trắng đêm không về trường."

"Vậy tôi đưa anh đến khách sạn."

"Tôi bị dị ứng ga giường khách sạn, cứ ngủ là nổi đầy mẩn ngứa."

Bình thường kéo tôi đi "mở phòng" thì sao không thấy cái bệnh này?

Tôi nhịn rồi lại nhịn.

"Vậy anh muốn đi đâu?"

Lúc này hắn hoàn toàn ôm chặt lấy tôi, làm nũng vùi mặt vào cổ tôi.

"Nhà em. Vợ ơi, tôi muốn đến nhà em."