Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
- Vậy tại sao chị phải nhất quyết ly hôn với anh hai?
Ban đầu Lan Anh nghĩ có ly hôn hay không cũng không quan trọng, nhưng sau khi bôn ba một thời gian cô cũng đã hiểu ra rất nhiều điều.
Người đã có gia đình, khi làm một số việc nhiều khi không thể thiếu được người kia. Ví dụ cô mua một lô đất, lúc mua cô có thể tự đứng tên một mình nhưng khi cô muốn bán thì lại phải có cả hai vợ chồng ký tên. Như vậy chẳng lẽ sau này mỗi cái cô lại phải chạy đi tìm Minh Khanh sao. Mà với tính cách của anh ta cho dù anh ta có đồng ý giúp cô nhưng cũng sẽ có điều kiện. Cô ghét nhất là phải phụ thuộc vào ai như vậy đấy. Thế nên, cô muốn nhanh chóng ly hôn, để cô còn tạo dựng sự nghiệp chứ.
Cô cũng đem nguyên nhân như vậy nói cho Hoàng Quân. Hoàng Quân nghe xong, ngược lại không nói gì về việc ly hôn mà lại ngạc nhiên hỏi:
- Chị muốn tạo sự nghiệp? Chị muốn làm gì?
Tuy nhiên, Lan Anh lại đáp:
- Chưa biết.
Hoàng Quân: "..."
- Hiện tại tôi chỉ cần ly hôn với anh của anh là đủ.
Hoàng Quân thở dài một hơi:
- Haiiii… chị hai à! Thật ra anh hai cũng rất đáng thương….
Hoàng Quân bắt đầu kể lại quá khứ của hai anh em, từ một gia đình hạnh phúc sung túc, đùng một cái trở thành hai đứa trẻ mồ côi cha, mẹ bị điên, bao nhiêu gánh nặng đều đè lên vai người anh là Minh Khanh. Minh Khanh từ một thiếu niên hiền lành ngay thẳng trở thành một người đàn ông thủ đoạn bất chấp tất cả để trả thù, đến cuối cùng thù đã trả, quyền lực, địa vị đã về tay thì cũng là lúc mất hết tất cả. Nếu như Quang Thịnh không trả thân xác lại cho Hoàng Quân thì có lẽ trên đời này Minh Khanh sẽ chẳng còn một người thân nào. Không phải Minh Khanh m.á.u lạnh vô tình mà là Minh Khanh không dám yêu. Nếu anh ta yêu thì mọi kế hoạch từ lâu sẽ thất bại, anh ta sẽ không còn mặt mũi nhìn cha mẹ dưới suối vàng và Hoàng Quân cũng sẽ bị liên lụy. Khó khăn lắm Minh Khanh mới có thể thật lòng thích một người con gái, nên Hoàng Quân cũng không muốn anh mình lại phải vuột mất.
Hoàng Quân nghĩ, khi hắn kể ra như vậy thì Lan Anh sẽ xúc động và sẽ suy nghĩ lại, nhưng nào ngờ, cô lại thản nhiên nói:
- Trên đời này cái gì cũng có cái giá của nó cả. Cũng giống đời trước của tôi, là một sát thủ, chú định là phải cô độc, càng không thể yêu ai.
Hoàng Quân định nói gì nữa thì chợt có điện thoại. Hắn mở ra thì thấy là Minh Khanh gọi. Sau khi nghe xong thì Hoàng Quân mỉm cười nói với Lan Anh:
- Anh hai nói là lát nữa em phải đưa chị về nhà, không thể để chị ngủ ở khách sạn.
Lan Anh thản nhiên nói:
- Vậy anh không sợ tôi đánh anh ta nhập viện sao?
Thế nhưng Hoàng Quân lại đáp:
- Chỉ cần không mất mạng thì chị cứ đánh thoải mái. Dù sao thì trước kia anh ấy cũng đã đánh vợ nhiều rồi mà. Giờ bị vợ đánh âu cũng là quả báo thôi.
Lan Anh: "..." Có thằng em xứng đáng ghê!
…
Hoàng Quân đưa Lan Anh về nhà. Trên đường hai người sóng vai mà đi nói nói cười cười trông khá giống một cặp tình nhân hơn là chị dâu em chồng, chỉ kém nắm tay nhau thôi. Tuy nhiên, Lan Anh lại vô tình vấp phải một hòn đá suýt nữa ngã, mặc đu với bản lĩnh của cô thì đây chỉ là chuyện nhỏ nhưng Hoàng Quân đi bên cạnh lại theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy eo cô, lo lắng hỏi hang.
Với hai người họ thì đây cũng là điều bình thường, nhưng lọt vào mắt ai kia thì lại không bình thường chút nào.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Minh Khanh thấy họ lâu về quá nên muốn ra ngoài đón, nhưng khi vừa bước ra khỏi cổng nhà đã thấy bóng dáng của hai người họ ở đằng xa. Có lẽ do hai người mãi lo nói chuyện nên không chú ý tới anh ta. Cho nên mọi chuyện đều lọt hết vào mắt Minh Khanh.
Tuy nhiên, khi thấy hai người ngẩng đầu lên thì Minh Khanh lại vội vàng quay trở vào nhà vì sợ họ sẽ nhìn thấy mình. Anh cũng không biết tại sao mình lại như vậy. Chỉ biết trong lòng anh ta rất khó chịu.
Anh ta không thích hai người họ đi bên nhau như vậy.
Lúc đó Minh Khanh chỉ nghĩ là do anh ta sợ hai người họ sẽ nảy sinh tình cảm với nhau. Mặc dù anh ta luôn nghĩ Hoàng Quân yêu ai anh cũng sẽ cưới cho hắn. Nhưng mà dù sao Lan Anh cũng là chị dâu, mặc dù Lan Anh hiện tại cũng không phải Lan Anh, hoặc cho dù anh ta và Lan Anh có ly hôn, thì anh ta cũng không muốn Hoàng Quân yêu Lan Anh.
Bởi vì như vậy thì Hoàng Quân sẽ bị mang tiếng ảnh hưởng đến tương lai.
Cũng chính vì điều đó nên Minh Khanh càng quyết tâm, dù có bị Lan Anh đánh chết, anh ta cũng sẽ không ly hôn.
Bởi thế, ngày nào đi làm nhân viên công ty cũng đều được chiêm ngưỡng "vẻ đẹp" hiếm có trên khuôn mặt vị chủ tịch đáng kính của họ. Ngày thì miệng bầm, ngày thì mắt, ngày thì má, ngày thì mũi. Ai hỏi thì anh ta lại nói:
- Bị té ngã.
Nhưng mà ngày nào cũng té ngã thì đúng là hơi khó tin.
Tuy nhiên anh ta cũng mặc kệ, ai tin thì tin. Dù sao thì anh ta không nói thì ai mà biết, chẳng lẽ ăn no rảnh rỗi không việc gì làm, đi rình nhà anh ta sao?
Có điều… Anh ta tin, không bao lâu nữa, anh ta sẽ không còn bị đánh nữa.
…
Một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, có hai người đàn ông nào đó.
- Đây là thứ mày cần.
Minh Khanh nhận lấy vật từ tay một người đàn ông đưa cho, rồi nói:
- Cảm ơn.
Người đàn ông lạnh lùng nói:
- Không cần cảm ơn. Chỉ cần đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa là được.
Minh Khanh tươi cười:
- Điều đó là hẳn nhiên. Tôi có vợ rồi anh không cần lo lắng.
Người đàn ông cười lạnh lùng nhưng không nói gì. Thực tế thì anh ta cũng không lo lắng gì cả. Bởi vì bây giờ ngoài Lan Anh ra, Minh Khanh đã không thể có cảm giác với bất kỳ người phụ nữ nào nữa rồi.
Đây chính là do người đàn ông này làm đấy.
Vì anh ta chính là Quang Thịnh mà.