Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong gian phòng rộng lớn nhưng lại không xa hoa, chỉ có bài trí đơn giản cùng đồ đạc cổ xưa, trông rất bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ những món đồ trang trí cổ xưa trên bàn, sẽ phát hiện mỗi món đồ đều là đồ cổ đắt tiền.

 

 Vào buổi sáng sớm, tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa màu nâu nhạt chiếu vào căn phòng rộng lớn nhưng không hoa lệ này.

 

Chiếu lên trên tấm thảm, chỗ con ch.ó lông vàng đang nằm. Có lẽ vì ánh nắng quá gay gắt nên con ch.ó khó chịu và mở mắt ra.

 

Sau khi tỉnh lại, con ch.ó vươn cổ, nhìn ra ngoài cửa sổ, từ dưới đất đứng lên, đầu tiên lắc người, sau đó duỗi ra hai chân trước, đi đến mép giường, hai chân trước gác lên mép giường rồi vươn mõm cắn cái chăn kéo ra. 

 

Chiếc chăn màu xanh đậm được kéo ra một cách khéo léo, để lộ ra một người đàn ông cường tráng đang nằm nghiêng trên giường, từ những đường cơ lộ ra ngoài của anh ta, không khó nhìn ra anh ta có thể trạng rất tốt, chắc là do thường xuyên tập thể hình.

 

Thấy chủ nhân nằm trên giường không nhúc nhích, chú chó liền nhảy lên giường, dùng lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên mặt chủ nhân.

 

 Phi Dương dùng tay lau đi sự khác thường trên mặt, mở mắt ra và ngồi dậy, hai tay ôm lấy cổ con ch.ó vàng.

 

 Sau khi vò mái tóc hơi rối, anh ta xoay người xuống giường, đi vào toilet.

 

 Thấy chủ nhân đã dậy, chú chó vàng nhảy xuống giường, đi đến cửa phòng, nhảy lên, đặt hai chân trước lên nắm cửa tròn rồi khẽ xoay cửa, thế là chú chó vàng cất bước rời khỏi phòng. Nó chạy như bay xuống cầu thang, chạy xuống dưới lầu, lao thẳng đến một người phụ nữ sang trọng đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, hai chân trước của nó gác lên đùi bà ấy, cái đuôi thì lắc lắc dữ dội.

 

Bà ấy đưa tay vuốt ve đầu của con chó, cười nói:

 

 - Mày chỉ giỏi nịnh, muốn ra ngoài chơi chứ gì? Ăn sáng xong tao sẽ đưa mày đi!

 

 - Gâu gâu gâu…. 

 

Giống như có thể hiểu được lời nói của bà ấy, con ch.ó sủa vài tiếng, như là đáp: "Hay quá!"

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

 Lúc này Phi Dương đã ăn mặc chỉnh đang dựa vào lan can cầu thang trên lầu, nở một nụ cười nhẹ và nói:

 

 - Mẹ, đừng cưng Lu quá, nếu không sau này nó sẽ cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện đi ra ngoài chơi!

 

 - Gâu, gâu, gâu…

 

Chú chó vàng tên Lu liền ngẩng đầu sủa lên Phi Dương ở trên lầu, giống như kháng nghị.

 

Mẹ Phi Dương cúi đầu vuốt lông của Lu, bất mãn phàn nàn:

 

- Sao hả, con làm con, không đi cùng mẹ được, vậy mà cũng không cho chó của con đi cùng với mẹ sao?

 

 - Mẹ, ý con không phải như vậy. Mẹ biết đó, con đang bận mở thêm chi nhánh, khoảng thời gian này con quả thật rất bận, không thể dành thời gian đi cùng mẹ. Chờ qua thời gian này, công ty mới đi vào quỹ đạo, con sẽ có thời gian, lúc đó con sẽ cùng mẹ đi chơi mấy ngày, mẹ thấy như vậy được không?

 

Phi Dương vô tội sờ sờ sau đầu, bước từng bước đi xuống bậc thang, mỉm cười xin lỗi mẹ mình.

 

Mẹ Phi Dương thở dài:

 

 - Haiii… Con đúng là một đứa trẻ không làm cho mẹ bớt lo. Đúng lý muốn con nối nghiệp mẹ làm luật sư, vậy mà con lại muốn kinh doanh, tối ngày bận rộn ở công ty, thậm chí có khi cả năm mới về nhà một lần. Riết rồi mẹ phải chạy lên đây với con. Để mẹ nói cho con biết, con không muốn nối nghiệp mẹ, mẹ không ép buộc con. Con muốn trở thành một doanh nhân, mẹ cũng đã đồng ý, nhưng mẹ muốn nhắc nhở con, mẹ già rồi, không còn sống được bao lâu nữa, nếu con là một đứa con hiếu thảo, thì hãy nhanh chóng tìm một cô gái mình thích, kết hôn rồi sinh cho mẹ một đứa cháu để ẵm bồng đi, như vậy mẹ đã mãn nguyện rồi!

 

Mẹ Phi Dương nói xong thì đứng dậy, xoay người đi vào phòng bếp, để lại một bóng lưng cô đơn cho Phi Dương.

 

Con chó vàng cũng lẽo đẽo theo sau bà.

 

Mỗi khi nhìn thấy bóng lưng của mẹ như thế này, Phi Dương liền cảm thấy xấu hổ, cảm thấy rất bất đắc dĩ.

 

Kể từ khi anh ta bắt đầu kinh doanh, anh ta đã nghe mẹ nói bên tai những lời này rất nhiều lần, có thể nói anh ta đã thuộc lòng nó.

 

Bởi vì, mỗi lần anh ta trở về quê, mẹ sẽ luôn thì thầm bên tai anh ta những lời này, mong anh ta sớm lập gia đình.

 

 Chỉ là, bao nhiêu năm qua, không phải anh ta không nghĩ đến chuyện thành gia lập thất, nhưng anh ta chưa từng gặp được người có thể khiến trái tim mình rung động.

 

Người khiến trái tim mình rung động sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Đột nhiên, khuôn mặt lạnh lùng của Lan Anh chợt hiện lên trong đầu của Phi Dương.

 

Thật ra mục đích Phi Dương tiếp cận Hoàng Quân cũng chỉ vì công ty mà thôi. 

 

Tập đoàn Minh Khanh là tập đoàn lớn mạnh hàng đầu ở thành phố A này, nếu anh ta muốn tập đoàn của mình phát triển mạnh hơn nữa, đương nhiên là cần hợp tác với những tập đoàn như vậy. Nếu có thể…. Thâu tóm luôn cũng là điều hay. 

 

Chỉ là chủ tịch tập đoàn Minh Khanh lại rất xảo quyệt, muốn hợp tác cũng không phải chuyện dễ. 

 

Thế cho nên, anh ta mới tìm cách tiếp cận em trai của Minh Khanh. Bởi vì nghe nói Minh Khanh có thể bỏ vợ con nhưng em ruột thì thương yêu hết mình. Chính vì vậy mà Hoàng Quân là đối tượng tốt nhất. 

 

Mà hình như trời cao cũng giúp anh ta, lúc trên đường lại gặp được Hoàng Quân đang bị cướp, với thân thủ của anh ta thì tên cướp tép riu đó có là cái gì. Cho nên đương nhiên anh ta không thể từ bỏ cơ hội. 

 

Quả nhiên, Hoàng Quân vì cảm kích đã mời anh ta đến nhà ăn tối. 

 

Nhưng thật không ngờ, anh ta lại gặp Lan Anh và chủ tịch tập đoàn Minh Khanh, cũng chính là người đàn ông đã đi cùng với Lan Anh ở nhà hàng hôm đó. 

 

Phi Dương cũng đã điều tra qua một số điều về Minh Khanh. Cũng biết Minh Khanh đã có hai đời vợ, nhưng điều đã chết. Còn nguyên nhân cái chết, người vợ đầu tiên thì té lầu, người vợ thứ hai thì bị tâm thần, sau đó cũng tự mình tự sát c.h.ế.t trong bệnh viện tâm thần.

 

Mà người vợ thứ hai này thân phận cũng rất đặc biệt, chính là tiểu thư của tập đoàn Quang Hưng trước đây cũng chính là tập đoàn Minh Khanh bây giờ. Tuy nhiên, Minh Khanh lên làm chủ tịch cũng không phải là do thừa kế, mà là do bản lĩnh của Minh Khanh. Bởi vì, Minh Khanh lên vị trí chủ tịch trước khi vợ bị điên. Còn khi làm tổng giám đốc, trong tay Minh Khanh đã có hơn 50 phần trăm cổ phần của tập đoàn Quang Hưng rồi. Đúng lý Minh Khanh có thể đẩy Quang Hưng xuống lên ngồi vị trí chủ tịch. Nhưng anh ta lại không làm thế, bởi vì anh ta lúc đó còn là con rể của Quang Hưng. 

 

Cho nên, việc sau này Minh Khanh lên làm chủ tịch, toàn bộ cổ đông và nhân viên trong tập đoàn đều không có ý kiến gì. Bởi vì anh ta là dựa vào bản lĩnh chứ không phải dựa vào thủ đoạn. 

 

Nghe đồn là như vậy nhưng thực tế bên trong thế nào Phi Dương cũng không biết. Có điều, nếu một người tài giỏi như Minh Khanh vậy, sao lại chọn một cô gái như Lan Anh làm vợ chứ. 

 

Nếu là Lan Anh trước kia, Phi Dương có thể nói là do cô ta đã dùng thủ đoạn gì đó. Nhưng thời gian đã qua lâu rồi, Lan Anh cũng đã thay đổi thành một người khác, thậm chí anh ta có thể nhìn ra sự lạnh lùng trong mắt Lan Anh. Ngay cả khi Hoàng Quân giới thiệu cô là chị dâu, cô đã lập tức phản bác. 

 

Theo điều tra của anh ta về người vợ thứ ba của Minh Khanh, nghe nói tính tình đanh đá, kiêu ngạo, chẳng xem ai ra gì, nếu không phải vì Hoàng Quân muốn cô ta làm chị dâu thì Minh Khanh cũng sẽ không cưới, còn nghe nói luôn bị Minh Khanh đánh suốt, thậm chí đến công ty tìm Minh Khanh cũng bị anh ta cho chờ. 

 

Bởi thế, Phi Dương cũng không tin Lan Anh là vợ Minh Khanh. Với thân thủ của Lan Anh có thể để cho Minh Khanh đánh sao? Mà nếu Minh Khanh chán ghét vợ mình thì có thể dùng ánh mắt hình viên đạn đó nhìn anh ta sao? Đó chính là ánh mắt đang ghen của đàn ông đấy. 

 

Từ những điều đó, Phi Dương đã đưa ra kết luận, Lan Anh không phải vợ Minh Khanh. Cho dù có là vợ chồng thì cũng là trên danh nghĩa. Cho nên, hẳn là anh ta còn cơ hội nhỉ? 

 

Nghĩ đến hành vi trẻ con khó hiểu của mình tối qua, Phi Dương không khỏi bật cười thành tiếng.

 

 - Con cười cái gì?

 

Mẹ Phi Dương trong phòng bếp đi ra, thấy con trai mình đột nhiên cười, liền thắc mắc hỏi.

 

Phi Dương lấy lại tinh thần, lắc đầu nói:

 

 - À...không...không có gì!

 

Mẹ Phi Dương đương nhiên không tin, trong đầu chợt lóe lên điều gì đó, lập tức nói:

 

 - Nói cho mẹ biết, có phải con đang yêu hay không? Bạn gái là con gái nhà ai vậy?

 

 - Không có đâu mẹ ơi!

 

Phi Dương ánh mắt lóe lên, vội vàng đáp lại một câu, cầm lấy áo vest trong tay mặc vào, rồi đi thẳng ra cửa cũng không quay đầu lại.

 

Hiểu con không ai bằng mẹ, trong ánh mắt lảng tránh của Phi Dương còn có chút ngượng ngùng, bà liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, trong lòng vui mừng rất nhiều bắt đầu không ngừng dò hỏi, hy vọng có thể hỏi ra được điều gì đó.

 

 Tuy nhiên, Phi Dương lại giả vờ như không nghe thấy, lái xe rời khỏi cổng biệt thự.

 

Sau khi xe đi khuất mẹ Phi Dương mới nhớ là con mình chưa ăn sáng. Nhưng bà chỉ có thể lầu bầu một mình:

 

  - Haiii… cái thằng…. Cơm sáng còn chưa ăn mà đã đi rồi.