Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hoàn thành công việc, Minh Khanh trở về nhà thay quần áo, sau đó lái xe thẳng đến cửa hàng lễ phục chỗ của Lan Anh.

 

 Anh vừa bước vào cửa hàng liền nhìn thấy Lan Anh đang nắm tay vịn cầu thang, cô mặc một bộ lễ phục màu đen, vừa lạnh lùng cũng vừa xinh đẹp cao quý như một vị nữ hoàng, từng bước một đi về phía anh, mái tóc đen được búi lên cao, chiếc vòng cổ bằng kim cương khiến làn da của cô càng trắng nõn và hồng hào, pha lê trên người cô tỏa sáng dưới ánh đèn như những vì sao giữa bầu trời đen tối, như ảo như mộng.

 

 Minh Khanh nhìn Lan Anh, đôi mắt sâu thẳm của anh chỉ in mỗi hình bóng của cô, như thể không còn chỗ cho bất cứ thứ gì khác nữa.

 

 Cô ấy thật đẹp!

 

 Tiếng cảm thán trong lòng anh giống như biểu cảm trên khuôn mặt anh lúc này.

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

 Lan Anh đi giày cao gót không quen lắm nên đi chậm một chút, đi một lúc lâu mới đến chỗ Minh Khanh.

 

 Hai người dưới sự chứng kiến ​​của Hoàng Quân, lên xe rời đi.

 

 Nhìn thấy xe của Minh Khanh đi, Hoàng Quân chợt nở nụ cười, có vẻ như đang vui mừng điều gì đó.

 

 Đến địa điểm tổ chức tiệc chiêu đãi của tập đoàn Dương Phát, Minh Khanh xuống xe trước, ưu nhã đi vòng sang bên kia xe, sau khi người gác cửa mở cửa, anh đỡ Lan Anh ra khỏi xe với phong thái rất lịch thiệp.

 

 Thời điểm Lan Anh xuống xe, mọi người tập trung ở lối vào của khu tiếp tân đều đồng loạt cảm thán.

 

 - Nhìn kìa, người phụ nữ đứng bên cạnh ông Khanh thật xinh đẹp!

 

 - Đúng là đẹp!

 

 - Người phụ nữ đó là ai? Nhìn rất lạ, hình như chưa từng thấy bao giờ!

 

Rất nhiều phóng viên tập trung ở lối vào hội trường của buổi tiệc, họ không ngừng bấm máy ảnh, liên tục chụp ảnh, còn có rất nhiều người đưa tin trực tiếp, đèn quay phim không ngừng nhấp nháy.

 

 Lan Anh rất không quen, cô không thích cảm giác bị mọi người chú ý như thế này, mọi người đều nhìn vào cô, cảm giác giống như cô không mặc quần áo vậy, trần truồng trước mặt mọi người, vì vậy, cô không khỏi khó chịu, khẽ nhíu mày.

 

Nhận thấy điều này, Minh Khanh nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, vòng tay cô qua khuỷu tay mình, câu lấy.

 

 Tay còn lại đặt lên mu bàn tay cô, vỗ nhẹ ra hiệu cô bình tĩnh, thả lỏng người một chút.

 

Lan Anh nhìn lòng bàn tay to lớn của anh bao phủ lên bàn tay mình, đúng lý cô phải rút ra nhưng chẳng hiểu sao lúc này cô lại để yên như vậy. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 Cô nâng đôi mắt vốn đã có phần phức tạp lên nhìn Minh Khanh, sau đó áp chế thần sắc khó chịu trên mặt, vô thức nắm chặt cánh tay của Minh Khanh.

 

 Cảm nhận được sự thay đổi của cô, khóe môi Minh Khanh hơi cong lên, trên mặt nở nụ cười, cùng Lan Anh sóng vai đi vào nơi tổ chức buổi tiệc. 

 

 Bước vào hội trường, do Minh Khanh và Lan Anh mặc cùng màu, nên một lần nữa thu hút sự chú ý của những vị khách được mời trong bữa tiệc.

 

Có ngạc nhiên, có kinh ngạc, cũng có tò mò...

 

 Nhưng hơn hết, chính là kinh ngạc.

 

Đúng vậy, là kinh ngạc!

 

Ở thành phố A, không ai biết rằng Minh Khanh, chủ tịch của tập đoàn Minh Khanh, kể từ khi vợ trước c.h.ế.t thì luôn thờ ơ và không bao giờ mang theo một người bạn nữ nào bên mình, thậm chí ngay cả những buổi tiệc nhỏ cũng chỉ thỉnh thoảng mang theo em trai của mình, còn như mấy buổi tiệc lớn thế này, hầu như đều đi một mình.

 

 Nhưng hiện tại, Minh Khanh lại mang theo bạn nữ tới tham dự, chẳng lẽ người phụ nữ bên cạnh Minh Khanh là vợ kế trong lời đồn của anh?  

 

Nhưng nghe đồn vợ kế của Minh Khanh vừa xấu vừa chảnh, không biết cư xử đúng mực, cho nên Minh Khanh mới chẳng bao giờ dẫn đi cùng. Nếu cô ta không dùng thủ đoạn nào đó thì làm sao một người như Minh Khanh lại có thể cưới một cô vợ như vậy? Cũng do Minh Khanh quá có trách nhiệm thôi. Tất cả họ đều cảm thấy Minh Khanh chính là "bông hoa lài cắm bãi phân trâu", mà hoa lài đương nhiên sẽ là Minh Khanh. 

 

 Nhìn y phục của hai người, giống như một đôi, cùng một màu đen sang trọng giống nhau, rất bắt mắt, một người dịu dàng tao nhã, một người lãnh đạm như sương, khí chất có một không hai. 

 

Trông hai người rất xứng đôi.

 

 Mọi người đều tò mò về thân phận của người phụ nữ bên cạnh Minh Khanh, đoán rằng cô ấy chắc là con gái của chủ tịch công ty nào đó, hoặc là tiểu thư của gia đình nổi tiếng ở thành phố A.

 

 Đương nhiên, có khen thì sẽ có chê, đặc biệt là trong xã hội thượng lưu phức tạp này.

 

 Phải biết rằng, trong loại tiệc chiêu đãi cao cấp này, rất nhiều giám đốc hoặc chủ tịch công ty được mời sẽ chọn mang theo con gái hoặc con trai đã trưởng thành của họ đi cùng, chỉ có hai mục đích, một là đưa chúng ra ngoài gặp mặt, giao tiếp với những người thành công khác trong giới kinh doanh và thiết lập mối quan hệ tốt, nếu có thể hợp tác lâu dài thì thật tuyệt.

 

 Một mục đích khác là tìm một đối tượng phù hợp cho con cái dưới hình thức trá hình.

 

 Đối với những người như họ mà nói, việc con cái kết hôn là một lợi thế có thể lợi dụng một cách triệt để, bởi vì không những có thể tiếp tục hợp tác tốt đẹp lâu dài, củng cố địa vị công ty của nhau trong giới kinh doanh, mà còn có thể mở rộng phạm vi kinh doanh và thị trường, tối đa hóa lợi ích thu được lẫn nhau. Mà một người như Minh Khanh vậy, cũng là đối tượng để họ tranh giành và tâng bốc, e rằng có không ít người muốn giới thiệu con gái của họ cho anh, thậm chí còn muốn đưa lên giường, chỉ để có thể nhận được cơ hội hợp tác và lợi ích kếch xù từ anh, cho dù Minh Khanh đã có vợ thì sao? Một người vợ không gia không thế có thể bỏ bất cứ lúc nào mà. 

 

 Chỉ là Minh Khanh không bao giờ cho họ cơ hội đó mà thôi.

 

Mặc dù Minh Khanh cũng là người bất chấp tất cả mới có được ngày hôm nay, nhưng anh lại ghét nhất chính là những thứ như thế này trong thương trường. Bởi vì anh bất chấp là để trả thù cho người thân, còn họ bất chấp là chỉ để đạt được lợi ích, chỉ để kiếm tiền. Cho nên, anh cũng coi thường những kẻ đó.