Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Khanh dẫn theo Lan Anh đi không mục tiêu trong hội trường, cũng khiến nhiều giám đốc hoặc chủ tịch công ty quen biết với Minh Khanh bước tới chào hỏi, muốn làm quen. Dù không thích nhìn bộ mặt xu nịnh, tâng bốc của những người này nhưng ngoài mặt Minh Khanh vẫn phải tỏ ra lịch sự, nhã nhặn.

 

 Mỗi khi có một nhóm người đến, Minh Khanh sẽ lịch sự gật đầu đáp lại và trò chuyện với họ một cách thích hợp. Tuy nhiên, trong thâm tâm chỉ có Minh Khanh biết mọi lời nói và hành động của mình đều có lệ như thế nào.

 

 Mà lý do để anh đưa Lan Anh đến buổi tiệc này, hoàn toàn chính là vì Phi Dương.

 

 Nếu anh đoán không lầm, Phi Dương, người thanh niên đã cứu Hoàng Quân, cũng có thể xem là "tình địch" của anh, đồng thời cũng là chủ tịch của Tập đoàn Dương Phát, người chưa bao giờ xuất hiện, sẽ xuất hiện trong buổi tiệc chiêu đãi khai trương chi nhánh đầu tiên hôm nay.

 

 Mà anh, chỉ ở đây để xem cuộc vui thôi. Với lại… 

 

Minh Khanh liếc nhìn sang Lan Anh một cái. Định mở miệng nói gì thì chợt Lan Anh đã lên tiếng trước:

 

 - Tôi muốn đi vệ sinh!

 

 Trên thực tế, chân của Lan Anh có chút đau, bởi vì cô không quen đi giày cao gót, nên muốn tìm một nơi để nghỉ ngơi!

 

- Biết nó ở đâu sao? - Minh Khanh nhỏ giọng hỏi.

 

Lan Anh chỉ đáp ngắn gọn:

 

 - Biết!

 

Minh Khanh gật đầu: 

 

 - Ừ! Anh sẽ ở đây chờ em.

 

Lan Anh gật đầu rồi vén váy lên, chịu đựng cơn đau dưới chân đi về phía toilet.

 

 Sau khi vào toilet, Lan Anh lập tức đóng cửa lại, ngồi lên bồn cầu, cởi giày cao gót trên chân ra, chân lập tức dễ chịu hơn rất nhiều.

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

 Lúc này, tiếng đóng mở cửa vang lên.

 

 Sau đó là cuộc trò chuyện giữa hai người phụ nữ.

 

- Mày có nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh anh Khanh không?

 

 - Thấy, vừa nhìn đã biết không phải hàng tốt!

 

  - Đúng là xinh đẹp, nhưng anh Khanh là ai chứ? Tao đoán chắc cũng chỉ là thích khuôn mặt của cô ta thôi!

 

 - Đúng vậy, bên cạnh anh Khanh chưa từng xuất hiện người phụ nữ nào, cũng không biết nó dùng thủ đoạn gì mà dụ được anh Khanh đưa nó đi dự tiệc. 

 

 - Một con hồ ly tinh, sẽ không có kết cục tốt đâu! Cần nên để cho con nhỏ vợ xấu xí kiêu căng của anh Khanh biết, như vậy nhất định sẽ lớn chuyện, không chừng anh Khanh có thể ly dị con mụ kia nữa. Đúng là một mũi tên trúng hai con chim.

 

 - Đúng vậy, ha ha…

 

 Lúc này, tiếng đóng mở cửa lại vang lên.

 

 Toilet lại chìm trong im lặng.

 

 Lan Anh đẩy cửa phòng vệ sinh và bước ra ngoài. Nhìn chằm chằm vào cánh cửa toilet đóng chặt, cổ họng phát ra một tiếng hừ lạnh lùng.

 

 Minh Khanh đang nói chuyện với mọi người ở hội trường, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía toilet, thấy Lan Anh vẫn chưa đi ra, anh liền tìm một lý do để nói xin lỗi với người đang nói chuyện, rồi đi về phía toilet.

 

 Lúc này, Lan Anh cũng từ toilet đi vào hội trường, sắc mặt lạnh lùng. Nhìn thấy Minh Khanh đi về phía mình, cô chỉ liếc nhìn anh một cái rồi đi về phía trước.

 

 Đột nhiên, chân cô bị trẹo và lảo đảo ngã xuống đất.

 

Minh Khanh nhanh tay lẹ mắt, vội vàng bước nhanh lại, vươn tay đỡ lấy eo cô và ôm cô thật chặt. Hành động này khiến vô số cô gái thích Minh Khanh đều ồ lên.

 

 Minh Khanh ôm chặt Lan Anh, lúc ấy, dường như có thứ gì đó trong mắt anh vụt qua, nhanh đến mức không kịp bắt lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Minh Khanh dịu dàng hỏi:

 

 - Sao lại bất cẩn như vậy chứ? Có sao không?

 

Giọng điệu đầy quan tâm.

 

Nhưng mà Lan Anh lại đứng thẳng dậy, cố gắng đứng vững, đẩy Minh Khanh ra sau và rút khỏi vòng tay của anh, lạnh lùng nói:

 

 - Không sao!

 

 Cô nhớ tới vừa rồi có người nói sau lưng cô trong toilet, nên quy mội tội lỗi cho Minh Khanh. 

 

Minh Khanh: "...."  

 

Chỉ là lúc Lan Anh bước đi thì đột nhiên lại lảo đảo cái nữa, vẫn là Minh Khanh đưa tay đỡ lấy cô.

 

  - Xem em kìa, còn nói không sao.

 

Lan Anh đúng là đã bị trật khớp, cũng là do cái đôi giày cao gót c.h.ế.t tiệt này thôi. Cô tức giận lầm bầm:

 

 - Tất cả là tại đôi giày cao gót này.

 

Cô nói khá nhỏ xung quanh cũng nhiều tiếng ồn nên Minh Khanh cũng không nghe thấy. Nhưng anh có thể cảm giác được dường như chân cô có vấn đề. 

 

Anh lập tức cuối người xuống và bế cô lên. 

 

Lan Anh giật mình hô: 

 

 - Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống….

 

 - Em đừng lớn tiếng nhiều người đang nhìn kìa.

 

Minh Khanh cắt lời cô và nhỏ giọng nhắc nhở.

 

Lan Anh ngẩng đầu nhìn chung quanh, phát hiện càng ngày càng có nhiều người nhìn mình, đành phải cắn môi để mặc cho Minh Khanh bế mình đi đến một chiếc ghế ngồi xuống. 

 

 Đột nhiên, đèn trong hội trường bữa tiệc mờ đi.

 

 Nhưng một ánh đèn sân khấu màu trắng lại chiếu vào sân khấu ở trung tâm của hội trường.

 

 MC xuất hiện trước mặt mọi người trong bộ vest đen tươm tất.

 

 Sau bài phát biểu khai mạc tuyệt đẹp, Phi Dương bước lên sân khấu giữa những tràng pháo tay và vẻ mặt ngạc nhiên của các vị khách, rồi giới thiệu bản thân.

 

 Đứng trên một sân khấu cao hơn mặt đất, Phi Dương nhìn thoáng qua Minh Khanh và Lan Anh đang ngồi ở vị trí giữa các vị khách mời.

 

 Khoảnh khắc nhìn thấy Lan Anh, đáy mắt Phi Dương nhanh chóng hiện lên một tia kinh ngạc.

 

 Cô ấy thật đẹp!

 

 Sắc đẹp lạnh lùng và cao quý như một nữ hoàng.

 

 - Anh ấy là Phi Dương, chủ tịch của tập đoàn Dương Phát sao?

 

 - Trông trẻ quá!

 

 - Còn đẹp trai nữa.

 

 - Không biết có vợ chưa nhỉ?

 

 Dưới sân khấu, tất cả khách mời đều không kìm được thắc mắc cùng tò mò, bắt đầu nhỏ giọng nghị luận.