Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy Phi Dương dưới ánh đèn sân khấu, Lan Anh cũng cảm thấy hơi ngạc nhiên.

 

Nhưng chỉ là ngạc nhiên thoáng qua mà thôi, sau đó thì trở về vẻ lạnh lùng như ngày thường. Bởi vì anh ta có là gì cũng đâu liên quan gì đến cô. 

 

Minh Khanh luôn chú ý tới cô, bắt được điểm này, trong lòng cũng cảm thấy rất vui vẻ. 

 

Lúc này, chợt Phi Dương bước xuống sân khấu và đi về phía hai người. 

 

 Tất nhiên, trên đường đi, nhiều người đều muốn trò chuyện và làm quen với anh ta, nhưng anh ta đều lịch sự từ chối tất cả.

 

 Đến trước mặt Minh Khanh và Lan Anh, Minh Khanh và Phi Dương nhìn nhau, đồng thời đưa tay ra bắt tay.

 

 - Chủ tịch Khanh!

 

  - Chủ tịch Dương!

 

Hai người đàn ông lịch sự bắt tay trước mặt Lan Anh, vẻ mặt tươi cười vui vẻ, nhưng Lan Anh lại cảm thấy anh mắt giữa hai người họ hình như có tia lửa b.ắ.n ra bùm bùm. 

 

Phi Dương có ơn với Hoàng Quân, việc hợp tác làm ăn, dĩ nhiên là Minh Khanh không từ chối, hơn nữa anh cũng không thiếu lợi ích. Nhưng còn về chuyện khác thì nó lại khác rồi.

 

 Thu tay về, Minh Khanh bá đạo ôm eo Lan Anh, âm thầm dùng sức ôm cô vào lòng, giống như để tuyên bố chủ quyền, nhưng nhân vật chính bị anh tuyên bố chủ quyền lại rất bất hợp tác. Cô vặn người, cố gắng thoát ra cái ôm của anh.

 

 Chỉ là sức lực của Minh Khanh quá lớn, chân cô lại đang đau, giãy giụa mấy lần cũng không thoát ra được, nên cũng không thèm chống cự, mặc cho Minh Khanh ôm, hơi đâu lãng phí sức lực.

 

 Phi Dương đang đứng trước mặt hai người, làm sao anh ta có thể không nhìn thấy động tác giữa họ, trong đôi mắt luôn tràn đầy ý cười của anh ta hiện lên một tia phức tạp, nhưng anh ta lập tức kiềm chế bản thân.

 

 Bầu không khí giữa ba người bắt đầu trở nên có chút kỳ quái.

 

 Ngay sau đó, một số giám đốc của các công ty khác cầm ly rượu đi tới chào hỏi và phá vỡ bầu không khí kỳ lạ giữa họ.

 

 Đương nhiên, Phi Dương và Minh Khanh cũng bắt đầu nói chuyện với nhóm người này.

 

 Lan Anh ở một bên, bởi vì chuyện họ nói cũng không liên quan gì đến cô, cho nên muốn kiếm cái gì ăn, lấp đầy cái bụng vẫn còn trống rỗng.

 

Vì thế, cô kề tai nói nhỏ với Minh Khanh:

 

 - Tôi đói bụng, tôi đi bên kia tìm cái gì ăn! 

 

Minh Khanh nhìn cô một cái, cuối cùng gật đầu đồng ý và buông bàn tay đang ôm chặt lấy eo cô ra.

 

 Thấy vậy, Lan Anh lập tức đứng lên định đi chỗ khác, ai dè…. 

 

 - Ui da…

 

Minh Khanh, Phi Dương đang nói chuyện với những người khác nghe tiếng kêu cuar cô thì đồng thời nhìn vào cô, lập tức mỗi người một bên nắm lấy cánh tay cô và lo lắng hỏi cùng một lúc:

 

 - Em có sao không?

 

 - Em có sao không?

 

Lan Anh: "..."

 

Có cần đồng thanh vậy không?

 

Cô đáp:

 

 - Chân chỉ hơi đau thôi, không sao.

 

Chỉ là khi cả hai nhìn xuống chân của cô thi phát hiện chân cô đã sưng đỏ.

 

- Thế này mà em nói không sao sao?

 

Phi Dương nhanh miệng lên tiếng, vừa định ngồi xuống, đưa tay ra muốn kiểm tra vết thương trên chân Lan Anh. Nhưng anh ta phát hiện Minh Khanh đã ngồi xổm xuống đất từ lúc nào rồi, đang kiểm tra bàn chân phải đang sưng của Lan Anh.

 

 Cứ như vậy, tay của Phi Dương dừng lại giữa không trung, rồi bất đắc dĩ thu về.

 

 Sau khi Minh Khanh đứng dậy, anh đỡ Lan Anh và muốn đưa cô đi.

 

 Tuy nhiên, Phi Dương dường như biết Minh Khanh sẽ đi về hướng nào, anh ta vội tiến lên và nắm lấy cánh tay còn lại của Lan Anh, ngăn Minh Khanh đi tới.

 

Hiện trường đột nhiên lặng im……

 

 Mọi người đều tập trung vào ba người đang lôi kéo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 Hai người nắm chặt hai cánh tay của Lan Anh, một trái một phải, có vẻ như không có ý định buông ra.

 

 Khung cảnh bỗng trở nên kỳ lạ.

 

  - Buông ra!

 

 Minh Khanh kéo Lan Anh đến bên cạnh mình.

 

 Phi Dương cười không nói, nắm lấy tay Lan Anh, âm thầm kéo cô lại bên mình.

 

 Thế là kéo qua kéo lại. 

 

 Lúc này, hiện trường liền trở nên náo động, lời bàn tán bắt đầu xôn xao.

 

Lan Anh hiển nhiên đã trở thành tâm điểm chú ý nhất trong buổi tiệc này.

 

Không nói nên lời nhất là Lan Anh, bị hai người kéo tới kéo lui, chân đau đã đủ làm cô khó chịu rồi, hiện tại hai cánh tay của mình lại bị kéo tới kéo lui, hỏi cô có sao không à? Nghĩ thử xem cô có sao không?

 

 - Buông ra! - Lan Anh tức giận đột nhiên rống to.

 

 Thấy cô tức giận, Phi Dương lập tức buông tay cô ra.

 

Nhưng khóe môi Minh Khanh lại cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, ​​anh bế Lan Anh lên đi về phía cổng của hội trường bữa tiệc giữa những lời cảm thán và kinh ngạc của những người xung quanh.

 

 Trước mặt nhiều người như vậy, Lan Anh đột nhiên bị bế lên, cô làm sao không xấu hổ cho được, cô lập tức đỏ mặt, cúi đầu ở trong n.g.ự.c Minh Khanh, nhỏ giọng phản kháng: 

 

  - Minh Khanh… anh… anh thả tôi xuống!

 

 Thế nhưng, Minh Khanh phớt lờ cô.

 

Lan Anh lại kêu lần nữa, lần này hơi lớn hơn:

 

 - Minh Khanh, anh nghe thấy không? Thả tôi xuống, tôi tự đi!

 

 Vờ như không nghe.

 

 - Minh Khanh…

 

 - Nếu không muốn anh hôn em trước mặt nhiều người như vậy, em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút đi. Hửm?

 

Lan Anh: "...."

 

Lan Anh lập tức im lặng.

 

Chẳng biết tên Minh Khanh này đào đâu ra loại thuốc đáng ghét như vậy.

 

Tuy nhiên, đi chưa được vài bước, Phi Dương đã chặn đường, nở nụ cười nói:

 

 - Chân của cô ấy đã bị thương, đi đứng không tiện lắm, không bằng đưa cô ấy lên phòng khách trên lầu nghỉ ngơi đi, chờ tôi gọi bác sĩ riêng tới!

 

  - Cảm ơn chủ tịch Dương, nhưng không cần đâu!

 

Minh Khanh vẫn dùng giọng điệu lịch sự nhưng trong mắt lại lạnh lùng nói với Phi Dương, sau đó bế Lan Anh lướt qua Phi Dương đi về phía cổng.

 

 Phi Dương muốn đuổi theo nhưng người bạn thân phía sau đã âm thầm nắm lấy cánh tay anh ta ngăn lại.

 

 Bóng dáng của Minh Khanh nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người ở trong bữa tiệc.

 

Người bạn thân của Phi Dương - Tùng Phát, khẽ kề vào tai Phi Dương nhắc nhở:

 

 - Phi Dương, đừng quên hôm nay cậu là nhân vật chính đấy!

 

 Phi Dương đứng tại chỗ, im lặng, ánh mắt nhìn về phía lối ra dần mờ đi. Nhưng chỉ chốc lát sau, vốn là đôi mắt mờ mịt lại trở nên trong trẻo, anh ta lại mỉm cười, khóe môi cong lên tự nhiên như cũ.

 

  - Thành thật xin lỗi, tôi thật thất lễ, xin đừng để ý, chúc mọi người vui vẻ!

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

Nhận lấy ly rượu do Tùng Phát đưa tới, Phi Dương nâng ly, mỉm cười gật đầu, một hơi uống cạn rượu trong ly.

 

 Những người trong bữa tiệc đều là những người đã lăn lộn trên thương trường, vì vậy họ đương nhiên sẽ nể mặt anh ta. Chính vì thế, sau đó mọi người liền lần lượt nâng ly rượu của mình để đáp lại.

 

 Nhạc khiêu vũ vang lên, mọi người đều để chuyện vừa xảy ra ở trong đầu, còn trên mặt vẫn nở nụ cười như lúc ban đầu, như không có gì xảy ra.

 

Buổi tiệc vẫn tiếp diễn.