Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi rời khỏi cổng nhà hàng khách sạn, Minh Khanh bế Lan Anh lên xe. Có điều vừa mới nổ máy xe thì trời đã đổ mưa. Tuy nhiên, Minh Khanh vẫn thản nhiên lái xe đi, chỉ là… như cuồng phong bão tố.

 

 - Minh Khanh, anh có thể lái chậm hơn được không?

 

Lan Anh ngồi ở ghế phụ thấy trời mưa to như vậy mà Minh Khanh vẫn lái xe nhanh như thế, trong lòng cũng hơi bất an.

 

Thế nhưng, Minh Khanh vẫn tiếp tục lái mà không đáp lời.

 

Thực tế thì anh đang rất rất rất không vui. Đúng lý anh không nên đưa cô đi, anh không thích ánh mắt Phi Dương nhìn cô như vậy. Vốn chỉ muốn đưa cô đi xem cuộc vui, nào ngờ tên Phi Dương lại mặt dày như thế. Nếu không phải có ơn với Hoàng Quân thì đừng mong anh chịu hợp tác. 

 

Ban đầu anh cũng nghĩ là Phi Dương cố tình dùng thủ đoạn, nhưng sau khi điều tra kỹ càng thì biết đó cũng là sự trùng hợp. Cho nên, anh mới đồng ý hợp tác với Phi Dương.

 

Minh Khanh lái xe vượt cả đèn đỏ, nhưng khi còn cách nhà khoảng hơn 500m nữa, thì lại bị kẹt xe, các phương tiện nối tiếp nhau tạo thành một hàng dài.

 

 Cơn mưa xối xả bên ngoài vẫn rơi, tiếng nước mưa rào rào đập vào thùng xe. Cần gạt trên kính chắn gió phía trước vẫn tự động lau nước mưa qua lại, nhưng dù vậy, tầm nhìn vẫn không rõ lắm.

 

 Minh Khanh cảm thấy hơi bực bội và liên tục bấm còi.

 

 Tiếng còi xe nối tiếp nhau, hòa cùng tiếng mưa đập vào thùng xe khiến xung quanh càng thêm ồn ào.

 

 Nhìn thời gian trên đồng hồ, Minh Khanh bất giác nhíu mày, sắc mặt trở nên lạnh lùng.

 

Vậy mà anh đã bị kẹt xe ở đoạn đường này hơn nữa tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, hàng dài phương tiện vẫn không có dấu hiệu di chuyển tiếp.

 

Minh Khanh nhìn sang bàn chân phải của Lan Anh mặc dù đã sưng đỏ ngày càng nặng nhưng sắc mặt cô vẫn lạnh lùng như cũ, không có gì thay đổi. Anh chợt hỏi:

 

 - Em không cảm thấy đau sao?

 

Lan Anh nhàn nhạt đáp:

 

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 - Chỉ bông gân một chút, không đến nỗi nào.

 

Cô nói rất nhẹ nhàng, mà đúng là đối với cô mà nói, thương tích này có đáng là gì so với những vết thương kiếp trước của cô. 

 

Minh Khanh không nói gì nữa, nhưng anh có thể hiểu cảm nhận của cô. Kiếp trước cô là một sát thủ, đúng là vết thương này cô cũng không xem ra gì. Nhưng mà như thế lại khiến người ngồi bên cạnh là anh lại có chút đau lòng.

 

Minh Khanh lập tức cởi áo vest của mình khoác lên đầu Lan Anh, rồi bước ra khỏi xe, trong ánh mắt đầy khó hiểu của Lan Anh.

 

 Đóng cửa xe lại, Minh Khanh vừa mới ra đứng dưới mưa thì đã bị cơn mưa lớn làm cho ướt sũng, nhưng anh lại chẳng quan tâm chút nào.

 

 Anh đưa tay lên lau nước mưa trên mặt, đi vòng sang bên kia xe, mở cửa ghế phụ, quay lưng lại với Lan Anh, ngồi xổm xuống đất.

 

 - Lên đi!

 

Lan Anh: "???"

 

Đừng nói là Minh Khanh muốn cõng cô trở về nha?

 

Thấy Lan Anh ở trong xe không nhúc nhích, Minh Khanh quay đầu sang một bên lớn tiếng thúc giục: 

 

 - Ngơ ngác làm gì, mau lên đi!

 

 - Nhưng mà……

 

 - Phía trước xảy ra tai nạn giao thông, đoạn đường này tạm thời không đi qua được, chỉ còn cách nhà khoảng 500m nữa thôi, anh cõng em trở về trước rồi tính, hơi đâu lãng phí thời gian chờ ở chỗ này. 

 

- Nhưng……

 

 - Đừng nhưng nhị nữa, mau lên cho anh!

 

 Thấy Lan Anh còn do dự, Minh Khanh bực mình lớn tiếng, rồi trực tiếp chủ động nắm lấy cánh tay của cô đặt lên vai, sau đó giữ chặt, cõng cô trên lưng. Một tay rảnh rỗi, anh đóng sầm cửa xe, cõng Lan Anh trên lưng dầm mưa bước nhanh trên đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

- Em trùm áo vào cho kỹ, đừng để bị mưa làm ướt quá nhiều!

 

Đi một lúc, đột nhiên Minh Khanh nói ra một câu như vậy.

 

 Nằm trên tấm lưng ướt sũng của Minh Khanh, nghe thấy những lời này, Lan Anh chợt sững sờ, hai tay đặt trên vai Minh Khanh khẽ run lên, trong mắt lóe lên cảm xúc phức tạp.

 

Một lúc sau, Lan Anh mới thấp giọng đáp: 

 

 - Ừm!

 

 - Mau lên, anh chạy đây!

 

Minh Khanh nhắc nhở Lan Anh, hai tay đỡ lấy chân cô nâng lên một chút, sau khi tư thế đã chuẩn bị tốt, liền chạy thật nhanh về đến nhà.

 

 Tiếng gió khi chạy, từng tiếng một vang lên bên tai Lan Anh. Cũng như cơn mưa trút xuống đôi vai rộng của Minh Khanh, từng giọt từng giọt nhỏ vào trái tim cô, tạo nên vô số gợn sóng.

 

Trời mưa rất to, nên khi hai người trở về đến nhà, Hoàng Quân đã sửng sốt hồi lâu mới hoàn hồn.

 

Minh Khanh liền cõng Lan Anh thẳng vào phòng của cô để thay ra bộ quần áo ướt, còn mình thì ra ngoài trực tiếp cởi áo ra, Hoàng Quân thì chạy lại tủ thuốc tìm thuốc.

 

 Sau khi Lan Anh thay quần áo xong, cô nhảy lò cò ra khỏi phòng.

 

 Thấy vậy, Minh Khanh bước nhanh tới, bất ngờ bế Lan Anh lên và đi về phía ghế sô pha trên lầu.

 

   - Thả tôi xuống, tôi có thể đi!

 

Lan Anh giật mình nói.

 

Minh Khanh nhìn bộ dáng của cô, nói:

 

 - Em đi hay em nhảy lò cò vậy, à chắc em dùng khinh công bay qua nhỉ?

 

  - Ha ha…

 

Hoàng Quân vừa bước lên lầu nghe vậy không khỏi cười ra tiếng.

 

Lan Anh: "..."

 

Lan Anh trên trán trượt vài vệt đen, cúi đầu không nói nên lời. Để mặc Minh Khanh bế mình đi đến ghế sô pha.

 

Bởi vì thân trên của Minh Khanh để trần, nên Lan Anh có thể cảm giác được các cơ thịt săn chắc của anh áp vào người mình, chẳng hiểu vì sao tim cô đột nhiên đập thình thịch, chỉ có thể cúi đầu không dám ngước mắt lên.

 

 Sau khi đặt Lan Anh lên ghế sô pha, Minh Khanh cầm rượu thuốc trên bàn mà Hoàng Quân đã để sẵn lên.

 

Thấy vậy, Lan Anh nói:

 

- Để tôi tự làm!

 

 - Sức lực của em quá yếu, xoa nhẹ cũng như không!

 

Minh Khanh rót một chút rượu thuốc vào trong lòng bàn tay, giọng điệu vô cùng thản nhiên mà đáp lại một câu, khiến cho Lan Anh trợn tròn mắt. 

 

 - Tôi mà sức yếu à? Có tin tôi đá anh dính vào tường không?

 

- Tin!

 

Lan Anh: "..."

 

Minh Khanh mỉm cười đáp một chữ tin rất ngon ơ. Tuy nhiên, môi anh lại kề sát miệng cô, Lan Anh lập tức nghiêng đầu tránh né. Khỏi hỏi cũng biết cô mà không ngoan ngoãn thì anh ta sẽ hôn cô cho mà xem. Moá nó! Cái thuốc gì mà biến thái vậy trời!