Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 Trên đường phố có hơi vắng vẻ, Lan Anh đang nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve làn môi, trong lòng phủ nhận mình không hề động lòng.

 

 Cô tự nhủ, vừa rồi mình chỉ là bị tên khốn kiếp Minh Khanh đó dụ dỗ mà thôi, là do cô ngu si đưa dê vào miệng cọp, vô tình bị anh ta lợi dụng.

 

Chứ tuyệt đối… Không phải động lòng...

 

Lang thang vô định trên đường phố, Lan Anh mắt nhìn thẳng nhưng trong đầu vẫn đang suy nghĩ về cảm giác khi bị Minh Khanh hôn vừa rồi.

 

Trong lúc mất tập trung, Lan Anh vô tình đụng phải một cô gái mặc đồ hiệu nổi tiếng, dáng người cũng mảnh khảnh nhưng tiếc là trên mặt lại thoa phấn rất dày, làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Tuy nhiên, điều đặc biệt ở đây là trên người còn mặc bộ đồ đỏ chót, cộng thêm đôi môi đỏ rực đang nhe răng nhìn chằm chằm vào cô càng giống con quỷ, rồi bỗng nhiên mở cái miệng quát lớn:

 

  - Đi đường không có mắt hả?

 

Giọng nói chát chúa của cô gái đã thu hút không ít người qua đường nhìn vào.

 

Lan Anh nghĩ cũng là do mình không chú ý đụng phải người ta, cho nên cô cũng không có phản bác, mà là lịch sự nói với cô gái đó: 

 

- Thành thật xin lỗi, tôi không cố ý!

 

 Tuy nhiên, cô gái đó hoàn toàn không bỏ qua, ngược lại còn chanh chua nói: 

 

 - Đồ cái thứ mắt lọt tròng, đường rộng như vậy mà cũng đụng được, còn nói là không cố ý. 

 

Thấy lời nói của cô gái khó nghe, Lan Anh cũng cảm thấy bực mình, lạnh lùng nói lại:

 

 - Là mắt tôi không tốt, nhưng mà tôi cũng đã xin lỗi chị rồi!

 

Cô ta trừng mắt, đưa ngón tay chỉ vào Lan Anh:

 

 - Nè! Đừng vô người ta mà còn ăn nói trả treo vậy hả? Cô có ăn học không?

 

Cô gái tiến lên hai bước, dưới ánh đèn lờ mờ chợt nhìn thấy khuôn mặt của Lan Anh, chợt hô lên:

 

- A! Tôi biết cô. Cô là con nhỏ tình nhân bên ngoài của chủ tịch Khanh chứ đâu…

 

Giọng điệu cũng đầy khinh thường.

 

 Giọng nói của cô ta vốn đã lớn, nhưng bây giờ lại đột nhiên tuôn ra một tin tức lớn như vậy, người xem vốn đã nhiều, nhất thời lại trở nên càng đông hơn.

 

Cô ta lại hô lên:

 

 - Mọi người nhìn xem, cô ta là cô gái đi cùng với chủ tịch tập đoàn Minh Khanh trong buổi tiệc thành lập chi nhánh của tập đoàn Dương Phát đó, tôi cũng có mặt ở đó mà, nên biết cô ta, đúng là đồ con đĩ vừa ngu dốt vừa vô học, bởi vậy mới chuyên đi quyến rũ chồng người ta.

 

 Lời này vừa nói ra, những người xem liền bắt đầu chỉ trỏ chỉ trỏ Lan Anh, xì xào bàn tán về cô, phần lớn đều là những lời tiêu cực, nào là cô còn trẻ như vậy, lại xinh đẹp mà đi l.à.m t.ì.n.h nhân của người đã có vợ, nào là gái bao, nào là ăn chơi sa đoạ, vân vân và mây mây, tất cả lời nói đều lọt vào tai Lan Anh.

 

 Mà cô gái đang cố ý gây sự lại khinh thường nhìn Lan Anh, trong mắt lộ ra vẻ hả hê.

 

Lan Anh tức giận.

 

Ánh mắt đầy sát ý lạnh lùng liếc nhìn đám người xung quanh, sau đó nhìn chằm chằm vào cô ta. Chỉ là có lẽ cô ta đang hả hê nên không để ý bản thân mình sắp không c.h.ế.t cũng bị thương.

 

Cô nở một nụ cười lạnh lùng:

 

 - Ha ha! Cho dù tôi có là nhân tình của người khác, hay được bao nuôi thì đó cũng là bản lĩnh của tôi. Còn đỡ hơn cô, muốn mà chẳng ma nào thèm. Rồi đi ganh tỵ cố tình kiếm chuyện. Có bản lĩnh cô đi tìm chủ tịch Minh Khanh xin l.i.ế.m bàn chân của anh ta đi. Xem anh ta có chịu cho cô không.

 

 - Cô…

 

Bị đ.â.m trúng chỗ đau, cô ta tức giận đến nổ phổi, đôi mắt đỏ bừng nhìn chầm chầm Lan Anh không nói nên lời.

 

Tuy nhiên, Lan Anh lại b.ắ.n thêm phát nữa:

 

 - Nhưng mà... nhìn cô thế này... đừng nói là chủ tịch Khanh cho dù là người đàn ông bình thường chưa có vợ chắc cũng không ai thèm đâu nhỉ? Nhìn xem, đã xấu rồi mà còn đánh cái mặt trắng nhách như cương thi thêm cái môi đỏ chót, bộ đồ cũng đỏ chót, đi ban đêm lại làm người ta tưởng quỷ áo đỏ hiện hình, thấy chạy còn không kịp chứ đừng nói là nhìn ngắm một cái.

 

Lan Anh chán ghét nhìn cô gái từ trên xuống dưới, lời nói sắc bén, cố ý chọc vào điểm c.h.ế.t người khiến quần chúng vây xem phải che miệng cười to.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

 - Cô… cô…

 

Cô gái cực kỳ tức giận rung tay chỉ vào Lan Anh.

 

 - Cô, cô cái gì? Cà lăm à? Hay bị bệnh tim? Có bệnh thì đi tìm bác sĩ trị đi, không thôi một lát xỉu ở đây lại làm phiền người khác đưa đi bệnh viện. Đưa vào xong lại kéo người ta lại, bắt người ta lo tiền viện phí, tội người ta lắm. 

 

Lan Anh liên tục dùng lời đả thương cô gái hết câu này đến câu khác, lời lẽ sắc bén, táo bạo và thẳng thắn, khiến sắc mặt của cô gái lúc trắng lúc xanh.

 

Một hồi sau, mới phát ra được thành lời:

 

- Hừ… đã làm bồ nhí mà còn không biết xấu hổ…

 

 - Ai làm bồ nhí? Ai không biết xấu hổ?

 

Chợt có một giọng nam lạnh lùng vang lên trong đám đông. 

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

Mọi người nhìn vào nơi phát ra tiếng nói thì thấy một người đàn ông cao to đẹp trai phong độ bước ra. Nhiều người có mặt ở đây, cũng như cả cô gái đó và Lan Anh đều nhận ra người đó. 

 

Đó không ai khác chính là Minh Khanh.

 

Thấy cô chạy ra ngoài anh cũng vội vã đuổi theo, chỉ là thấy cô có vẻ hơi mất hồn cho nên anh chỉ dám đi theo phía sau cô một khoảng. Lúc cô đụng cô gái "quỷ đỏ" kia, bị cô gái đó cố tình kiếm chuyện, anh vốn định chạy tới, nhưng nào ngờ lại nghe cô phun ra một loạt những lời thật là làm người ta hả hê. Cô đúng là không chỉ có võ công mà ngay cả võ mồm cũng lợi hại lắm. 

 

Tuy nhiên, từ đầu tới cuối cô thà chịu l.à.m t.ì.n.h nhân bên ngoài của anh cũng không chịu thừa nhận là vợ của anh. Điều này lại khiến anh rất khó chịu. Cho nên, lúc này anh không thể nhịn được nữa, phải ra mặt thôi. 

 

Nhìn thấy người bước ra khỏi đám đông, cô gái "quỷ đỏ" trố mắt kinh ngạc. 

 

 - Anh… anh Khanh…. 

 

 - Anh anh cái gì? Cô đừng gọi thân mật như vậy, tôi sợ vợ tôi sẽ hiểu lầm, nói tôi đúng là có bồ nhí bên ngoài nữa. 

 

Cô gái vừa mở miệng thì đã bị Minh Khanh cắt lời, đi đến bên cạnh Lan Anh cười dịu dàng, đưa tay nắm lấy tay cô.

 

 - Vợ à! Chúng ta về nhà nhé!

 

Cái gì? Vợ? 

 

Tất cả mọi người đều trố mắt ngạc nhiên. 

 

Đặc biệt là cô gái "quỷ đỏ" đó, mắt đều trừng muốn lòi ra ngoài. 

 

 - Anh Khanh…. Cô ta…. 

 

Minh Khanh nhíu mày khó chịu, quay sang cô ta lạnh lùng nói:

 

 - Cô Mi à, tôi nể mặt ba cô là đối tác làm ăn lâu năm nên mới không đi kiện cô tội xúc phạm vợ tôi. Nhưng chuyện này tôi sẽ không bỏ qua đâu, tôi sẽ gặp ba cô bảo ông ấy dạy lại cô. 

 

 - Lan Anh, về thôi em!

 

Anh quay sang Lan Anh, đổi giọng dịu dàng ngay lập tức.

 

Nói xong, Minh Khanh nắm tay Lan Anh cùng nhau rời đi trước mặt mọi người. 

 

Đám đông bắt đầu bùng nổ.

 

 - Ồ! Hoá ra người ta là vợ chồng đó nha.

 

 - Ủa? Sao tôi nghe nói vợ của chủ tịch Khanh xấu lắm mà?

 

 - Ôi… cái đám ganh ghét nó đồn ra đó mà. Ăn không được thì phá cho hôi chứ sao.

 

Mọi người lại quay sang cô gái "quỷ đỏ" ban nãy. Nhưng lúc này, chỗ cô ta vừa đứng đã trống trơn, không biết cô ta lẳng lặng chuồn đi từ lúc nào.