Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lan Anh để cho Minh Khanh nắm tay mình rời khỏi chỗ đó. 

 

Thật ra thì lúc Minh Khanh xuất hiện nói cô là vợ, nhìn vẻ mặt không thể tin và bị quê của cô gái đó, cả đám người xung quanh, không hiểu sao trong lòng Lan Anh lại vui mừng một cách khó hiểu, cho nên cô đã theo bản năng phối hợp với anh, làm mấy kẻ đó tức chết. 

 

Nhưng lúc này nghĩ lại, cô cảm thấy không ổn. Đây vốn đâu phải là bản tính của cô, cô lạnh lùng vô cảm thì làm sao lại đi tức giận mấy chuyện tào lao ấy chứ? 

 

Tất cả cũng tại tên Minh Khanh này mà ra.

 

Lan Anh liếc nhìn người đi bên cạnh. Đột nhiên vung tay ra, thoát khỏi nắm tay của anh. 

 

Minh Khanh ngạc nhiên.

 

Vừa rồi không phải còn ngoan ngoãn à? Sao chưa gì hết đã trở mặt rồi.

 

 - Lan Anh… em…

 

 - Về nhà tôi sẽ xử anh.

 

Minh Khanh định nói gì thì Lan Anh đã lên tiếng cắt lời, rồi bước nhanh về phía trước. 

 

Mà cô nói câu này, ý là cô không muốn đánh anh ngoài đường mà muốn về nhà đánh, mặc dù cô cũng không hiểu tại sao lúc này lại muốn đánh anh, nhưng cô muốn đánh thì sẽ đánh thôi, chắc tại do anh mà khiến cô bị người ta kiếm chuyện. Cô đánh cô gái kia không được thì lấy anh ra đánh vậy. Ừm… chắc chắn là như vậy.

 

Còn lọt vào tai Minh Khanh thì lại nghe có vẻ giống như một người vợ đang giận chồng. Chỉ cần về nhà sẽ véo tai chồng hỏi cho ra lẽ ngọn nguồn. 

 

Anh đột nhiên nở nụ cười hạnh phúc, lẩm bẩm:

 

  - Được! Chỉ cần em về nhà thì muốn xử anh sao cũng được.

 

Ngày hôm sau.

 

 Minh Khanh hết bệnh rồi thì phải quay lại công ty làm việc, tất nhiên Lan Anh cũng không thể ở nhà. Dù sao cô cũng có thể xem là đi làm, đúng không? Mặc dù thực tế cô vào cũng chẳng làm gì.

 

Thực sự mà nói thì trong lòng Lan Anh lúc này đang muốn tìm cách rời khỏi Minh Khanh. 

 

Cô cảm thấy tâm tình của mình đêm qua quá mức dị thường, cho nên cô không muốn ở bên người đàn ông này nữa, cô sợ sẽ có một ngày cô sẽ động lòng với Minh Khanh mất. 

 

Mà người đàn ông này, cô tuyệt đối không thể động lòng được. 

 

Cô không tin tưởng Minh Khanh.

 

Minh Khanh đưa Lan Anh đến chỗ sẽ quay quảng cáo sản phẩm trang sức hàng đầu của công ty trong mùa tới.

 

 Bởi vì anh thực sự không quá hài lòng với những người mẫu mới được chọn, nhưng vì những người mẫu này tốt hơn những người mẫu khác, cho nên anh quyết định đi xem thử. 

 

 Kế hoạch quảng cáo sản phẩm mới là ý tưởng của Minh Khanh, cách thực hiện cũng khác với những lần trước, nhưng lần quay quảng cáo này lại dự định dựa trên phong cách thời cổ đại, cho nên người mẫu quảng cáo cần phải mặc cổ trang, giả làm một phụ nữ cổ đại, sau khi thức dậy vào buổi sáng, ngồi trước bàn trang điểm và lấy trang sức trong hộp trang sức của mình ra để mang lên người, cốt để tạo sự khác biệt trong cách quảng cáo sản phẩm, tạo sự mới lạ độc đáo.

 

 Vì phong cách thiên về cổ đại, cho nên cần phải tìm người mẫu có ngoại hình xinh đẹp, có khí chất cổ đại trong trang phục cổ trang để trình diễn, chỉ có như vậy thì hình ảnh khi quay chụp mới không bị mâu thuẫn.

 

 Nhưng làm anh thất vọng chính là… vẫn chưa tìm được người mẫu nào đáp ứng được hai điều kiện này.

 

Đi vào chỗ trường quay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

 - Đèn sẵn sàng chưa? Bên phải là cái quái gì vậy? 

 

 Trợ lý sản xuất đang cầm chiếc loa trong tay chỉ đạo, trường quay trong có vẻ rất bận rộn.

 

 Minh Khanh lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh, thấy người mẫu đang thử vai thì cau mày.

 

 Lan Anh đứng ở bên cạnh, kinh ngạc nhìn, đây là lần đầu tiên cô tới nơi như vậy, cảm thấy rất mới lạ.

 

 Đạo diễn phụ trách quay quảng cáo thấy Minh Khanh đột nhiên đến, vẻ mặt nịnh nọt đi tới.

 

 - Chủ tịch, sao anh lại tới đây?

 

Minh Khanh cũng không thèm nhìn đạo diễn, giọng nói lạnh lùng giống như biểu cảm của anh vào lúc này.

 

 - Đây là công ty của tôi, tôi tới không được à?

 

Đạo diễn vội vàng giải thích:

 

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 - Không không không, anh hiểu lầm, tôi không phải có ý đó, bởi vì anh tới đột ngột nên tôi không kịp chuẩn bị trà nước thôi….

 

 Minh Khanh không nói gì, đôi mắt lạnh lùng của anh hơi nheo lại, sắc bén lại âm trầm.

 

 Thấy sắc mặt Minh Khanh lạnh lùng không nói, đạo diễn quay phim cũng không dám nói lời nào, chợt thoáng nhìn sang Lan Anh đang đứng bên cạnh Minh Khanh, trong lòng giật mình, thầm nghĩ, đây chắc là bà chủ tịch rồi. Tuy ông ta chưa gặp Lan Anh lần nào, nhưng thông qua lời đồn của nhân viên trong công ty, cũng có thể đoán được.

 

 Bởi vì Minh Khanh không hài lòng với người mẫu đang thử vai, nên đạo diễn quay phim phải đổi người mẫu khác ngay lập tức, nhưng đã thay đổi mấy lần liên tiếp, Minh Khanh vẫn không hài lòng, lông mày anh càng nhíu chặt, khuôn mặt cũng càng lạnh lùng đáng sợ.

 

 - Không ai có thể làm được sao?

 

 Tại trường quay, Minh Khanh quát lên một tiếng lớn khiến tất cả các nhân viên có mặt đều run sợ và căng thẳng.

 

 Không khí chợt yên tĩnh đến đáng sợ.

 

 Lan Anh cũng không quan tâm đến mấy việc này, cô rảo bước đi dạo xung quanh, lúc vô tình đi ngang qua phòng trang phục, chợt thoáng thấy bộ cổ trang treo trên giá, không khỏi dừng lại bước chân, rồi quay trở lại trước cửa phòng trang phục.

 

Cô đứng ở cửa lặng lẽ nhìn hồi lâu.

 

 Một số ký ức về thế giới kiếp trước giống như sóng biển dâng trào, đập vào trong tâm trí cô.

 

 Một lúc sau.

 

 Lan Anh tiến lên một bước và bước vào phòng trang phục.

 

 Tình cờ cầm lấy một trong những bộ cổ trang đó, đưa tay chạm nhẹ vào nó, sâu thẳm trong lòng, chợt dâng lên rất nhiều cảm xúc.

 

Đã lâu rồi cô không có mặc quần áo của thế giới kiếp trước. Nên cô gần như quên mất cảm giác khi mặc những bộ quần áo này như thế nào rồi.

 

 Đột nhiên, Lan Anh có một ý tưởng.

 

 Cô chọn một trong những bộ trang phục đó và bước vào phòng thử đồ trong phòng trang phục.