Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả mọi người có mặt trong có kể cả Công Danh và Lan Anh đều nhìn theo tầm mắt của gã.
Thì thấy….
Ba người đàn ông thân hình cao to, đẹp trai bước vào, nhưng sắc mặt người nào người nấy như muốn g.i.ế.c người, đặt biệt là người đàn ông bên phải, cũng đang đứng bên phía Lan Anh, khoanh tay lại, ánh mắt nhìn chầm chầm vào tên vừa mới đứng lên đó như thể nói rằng: mày mà bước tới một bước thì tàn đời nghe con.
Không khí trong đình đột nhiên im lặng một cách đáng sợ.
Chỉ có Lan Anh trên mặt vẫn lạnh lùng bình thản như không có chuyện gì.
Minh Khanh tiến lên phía trước, anh mắt nhìn tên đang đứng cảnh cáo, rồi lại nhìn chầm chầm tên đang ngồi kế Công Danh, sự nghiêm nghị của một vị chủ tịch tập đoàn lớn, không phải là đáng sợ bình thường, rồi sau đó phun ra hai chữ:
- Chỗ khác.
Giọng cũng lạnh lùng khiến người ta không rét mà run.
Nhìn thân hình cao to và từng cơ bắp cuồn cuộn bên trong chiếc áo sơ mi trắng đã thấm đẫm mồ hôi dán chặt vào da thịt như ẩn như hiện, cũng đủ biết người này không tập thể lực thì cũng có võ, mấy người như vậy thì tốt nhất không nên chọc. Vì thế tên này rất biết điều mà đứng dậy nịnh nọt nói:
- Dạ dạ… mời… mời anh ngồi…
Lúc đứng lên còn không quên lau sạch chỗ ngồi, làm tư thế mời rồi mới chạy sang chỗ đồng bọn.
Minh Khanh thản nhiên ngồi xuống, đồi khuôn mặt dịu dàng lịch sự gật đầu chào Công Danh một cái, không quên khuyến mãi thêm nụ cười hiền từ, tuy nhiên ánh mắt thì lại lướt qua Công Danh và nhìn vào Lan Anh phía sau. Chỉ là Lan Anh vẫn thờ ơ lãnh đạm, nhìn thẳng phía trước không nói không rằng tiếng nào.
Hoàng Quân và Phi Dương cũng theo đó đi vào ngồi xuống, đương nhiên hai người họ cũng chiếm luôn cái chỗ của tên lúc nãy định bước tới ghẹo Lan Anh.
Công Danh thấy hình như ba người này không có ác ý với mình, thậm chí còn có ý bảo vệ hai chị em mình nữa nên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sao họ lại luôn đi theo hai chị em họ nhỉ?
Lúc này cậu mới để ý hình như ánh mắt của ba người đều dồn về phía Lan Anh. Cậu dường như ngộ ra điều gì đó, lại lập tức cảnh giác.
Đúng rồi! Chị cậu đẹp như vậy, ai mà lại không thích. Chắc chắn là ba người này đã để ý đến chị của cậu rồi.
Nhưng dù sao so với đám thanh niên xăm mình kia thì ba người này vẫn được hơn.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Sau khi nghỉ chân một lát thì họ tiếp tục lên đường, nhường chỗ cho người khác vào nghỉ chân, đương nhiên, nhóm thanh niên xăm mình kia cũng đã rời đi từ sớm.
Trong lúc ngồi cùng thì Công Danh cũng không nói gì với Minh Khanh, bởi vì cậu cũng là người ít nói, ai hỏi thì trả lời mà ngặt nỗi Minh Khanh cũng không có lên tiếng, chủ yếu là nhìn chầm chầm Lan Anh, trong khi Lan Anh vẫn thờ ơ, lãnh đạm.
Đi lên tới đỉnh thì trời cũng đã tối, sau khi hợp mặt với cha mẹ và anh chị, nhìn quanh cũng không thấy ba người kia nữa, lúc này, Công Danh mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, Lan Anh lại nói muốn đi vệ sinh, bảo cả nhà đừng đợi, lỡ có lạc thì sẽ gặp nhau ở khách sạn.
Thực tế thì cô chỉ muốn đi gặp anh em Minh Khanh thôi, còn Phi Dương thì cũng đã hợp mặt với mẹ mình cho nên cũng không tiện đi theo sau cô nữa. Nhưng đối với Phi Dương thì Lan Anh hoàn toàn không để tâm.
Có điều, Lan Anh chưa kịp nhấc chân rời đi thì Lan Huệ đã kéo cô lại, ra hiệu nói mình cũng muốn đi vệ sinh.
À, không sao, chị Lan Huệ vừa câm vừa điếc, cho dù lỡ có cùng cô gặp Minh Khanh nói chuyện, chỉ cần không để chị ấy nhìn vào miệng thì chị ấy cũng sẽ không biết họ đang nói gì.
Lan Anh bèn dẫn Lan Huệ đến nhà vệ sinh.
Khi đi ngang qua một gốc cây to, cô liếc nhìn vào hai bóng dáng đang đứng đó, đầu khẽ lắc qua một cái, ý bảo hai người đó đi theo cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dĩ nhiên, đó là Minh Khanh và Hoàng Quân rồi.
Đợi Lan Huệ đi vào nhà vệ sinh, Lan Anh bước ra một chỗ khuất cách đó một khoảng cũng không xa, nhưng tầm mắt vẫn có thể quan sát được về phía nhà vệ sinh, để khi chị Lan Huệ ra ngoài khỏi phải đi tìm cô.
Mà chỗ khuất đó đã có hai người đứng sẵn, đương nhiên không ai khác chính là hai anh em Minh Khanh.
- Hai anh em anh tới đây là gì?
Đứng đối diện với hai anh em họ, Lan Anh lạnh lùng mở miệng.
Hoàng Quân cười hề hề lên tiếng:
- Ha ha… chị hai à thật ra…
- Anh đương nhiên là muốn đi chơi cùng với vợ và gia đình vợ mình rồi.
Minh Khanh cắt lời Hoàng Quân, vẻ mặt nói như đúng rồi.
Lan Anh đen mặt.
- Ai là vợ anh chứ?
Minh Khanh nhún vai, thản nhiên đáp:
- Ai lên tiếng là người đó.
- Anh…
Lan Anh không nói nên lời.
Một lúc sau, Lan Anh lên tiếng cảnh cáo:
- Minh Khanh, anh tốt nhất đừng nói lung tung với người nhà tôi, nếu không dù có ở tù tôi cũng sẽ bóp c.h.ế.t anh.
Không đợi Minh Khanh trả lời, cô đã xoay người bước đi.
Vừa lúc, Lan Huệ cũng từ trong nhà vệ sinh đi ra, đang đưa mắt ngơ ngác nhìn quanh tìm kiếm cô. Thấy Lan Anh đang đi tới, chị Lan Huệ mỉm cười, nhưng chị cũng không chú ý đến hai người đàn ông đi phía sau Lan Anh, chỉ nghĩ hai người Minh Khanh cũng giống như những người xung quanh khác thôi.
Hai chị em cùng nhau đi dạo chơi xung quanh.
Khi tới chỗ đông người chợt nghe có tiếng la truyền đến.
- Cướp, cướp, bà con bắt thằng đó lại dùm tui.
Chỉ thấy một tên thanh niên chạy như bị ma đuổi, thậm chí xô ngã những người xung quanh.
Có người phụ nữ lớn tuổi đang đứng bên cạnh hai chị em Lan Anh cũng bị tên đó đẩy một cái, cú đẩy rất mạnh nếu bị ngã, đảm bảo bà ấy sẽ phải bị chấn thương.
Lan Huệ đứng gần bà ấy nhất, mặc dù không nghe gì nhưng thấy bà ấy ngã thì vội vàng dang tay đỡ lấy bà ấy, ngặt nỗi bà ấy to hơn Lam Huệ cho nên đôi tay bé nhỏ gầy yếu của Lan Huệ không đỡ nổi, vì thế, Lan Huệ đã dùng thân mình làm đệm thịt cho bà ấy luôn.
Còn Lan Anh thì bị quần chúng hỗn loạn cản tay cản chăn nên dù có công phu cũng chẳng thể nào ra tay giúp chị Lan Huệ được, chẳng lẽ phải đá bay từng người ra hay sao. Cho nên đành phải trơ mắt nhìn chị Lan Huệ và người phụ nữ lớn tuổi kia ngã xuống. Sau đó thì một vài người đang đuổi theo tên cướp chạy đến.