Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lan Anh vừa trở về nhà thì cũng nhanh chóng trở lên thành phố A. Bởi vì Minh Khanh đã nói, cô mà không lên thì anh ta sẽ đem giấy kết hôn xuống tận nhà. Thôi thì vọt lên cho lành. 

 

Còn mẹ con Phi Dương thì không trở về biệt thự ở trên thành phố mà lại trở về biệt thự ở dưới quê. Hiện tại, người ở đây chính là cô em họ của Phi Dương cũng là bạn thân của Lan Anh ngày xưa, Trúc Linh. 

 

Trúc Linh là em bà con bên ngoại của Phi Dương, tính ra thì cũng khá xa, nhưng nhờ mẹ cô ấy từ nhỏ đã chơi rất thân với mẹ Phi Dương cho nên họ cũng cũng thân thiết, thậm chí, Trúc Linh vẫn luôn gọi mẹ Phi Dương bằng má ba, do bên ngoại mẹ của Phi Dương thứ ba. 

 

Chỉ là lần này Phi Dương trở về lại hỏi Trúc Linh về chuyện của Lan Anh năm xưa. 

 

Nghe đến Lan Anh, Trúc Linh cũng hơi buồn, bởi vì cô ấy từng xem Lan Anh là bạn thân, cái gì tốt cũng đều cho Lan Anh, vậy mà Lan Anh lại là người thủ đoạn như vậy, gài anh họ của mình. Làm cho sau đó, ngay cả Trúc Linh cũng bị Phi Dương trách cứ, từ đó về sau Trúc Linh cũng không chơi với Lan Anh nữa. 

 

Nhưng lần này trở về Phi Dương lại nói với Trúc Linh về chuyện năm đó, còn nói:

 

  - Lan Anh năm đó nghèo như vậy làm sao mà có thể có tiền mua thuốc mê? Đó cũng không phải là loại thuốc ngủ bình thường bán ở tiệm thuốc tây, trong đó có thành phần kích dục, nếu không phải người sành sỏi cũng không thể dễ dàng mua được. 

 

Bấy giờ Trúc Linh mới nhận ra điều không đúng. Cô mới hỏi:

 

 - Vậy năm xưa ai nói với anh là thấy Lan Anh bỏ thuốc vào ly rượu?

 

Phi Dương mới nói đó cũng là bạn của Trúc Linh, năm đó cũng được Trúc Linh mời đi sinh nhật anh ta. 

 

Thật ra Trúc Linh là người hòa đồng nên có rất nhiều bạn bè. Cô ấy không phân biệt giàu nghèo sang hèn, nên sinh nhật anh mình, cô cũng muốn mời bạn bè mình đến chung vui, dù sao thì Phi Dương cũng có rất ít bạn, nếu không phải cô ấy một hai phải bắt Phi Dương tổ chức tiệc sinh nhật thì Phi Dương cũng sẽ không tổ chức. 

 

Trúc Linh mới hỏi:

 

 - Là đứa nào chứ?

 

Cái này thì Phi Dương không biết rồi. Bởi vì, lúc đó anh ta vào trường định tìm Lan Anh, nào ngờ khi đi ngang qua một nhóm nữ sinh đã nghe một nữ sinh nói:

 

 - Ê… ê… tụi bây… hôm qua đi sinh nhật anh của Trúc Linh, chính mắt tao thấy con Lan Anh bỏ thứ gì đó nhìn giống thuốc mê vô ly rượu nho rồi mời anh Phi Dương uống. Sau đó thì thấy anh Phi Dương say, nó dìu ảnh vào phòng. Ai cha… sau đó hai nó ở trong đó luôn không biết làm gì. Lúc tao về nó còn chưa ra. 

 

 - Ghê vậy? Tao nói con nhỏ đó ghê gớm lắm mà…

 

Lúc đó Phi Dương vừa nghe như vậy cũng không chịu suy nghĩ gì, bởi vì anh ta đã bị trường hợp đó rất nhiều, nhưng đó điều là mấy cô tiểu thư giàu có, thiếu trai thôi, không nghĩ tới Lan Anh là một cô gái nghèo khó, đơn giản mà cũng dùng thủ đoạn. Anh ta mới lập tức bước ra hỏi cô gái đó cho rõ ràng. 

 

Mới thấy anh ta, cô gái đó cũng giật mình, lại nghe anh hỏi những gì cô ta nói có phải là sự thật không? Cô ta cũng gật đầu khẳng định, còn lôi ra thêm một người bạn có thể làm chứng, người bạn đó cũng gật đầu khẳng định đã thấy Lan Anh bỏ thuốc nên anh ta mới đi tìm Lan Anh sỉ nhục. 

 

Thế cho nên, thật sự Phi Dương cũng không biết cô gái đã nói đó tên gì?

 

Trúc Linh nhíu mày, suy nghĩ một hồi, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, mới nói:

 

 - Có phải con nhỏ đó hơi mập còn có một nốt ruồi cạnh khoé miệng phía bên phải không? 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Phi Dương nhớ lại một chút, sau đó thì gật đầu.

 

 - Hình như đúng là cô gái đó hơi mập còn có nốt ruồi cạnh khoé miệng. 

 

Trúc Linh nghe vậy thì lập tức thở dài buông tay.

 

 - Rồi xong!

 

Phi Dương đang thắc mắc thì lại nghe Trúc Linh nói, cô gái đó lúc đó mới chuyển trường vào học chung lớp của Trúc Linh và Lan Anh, mới đầu thấy không ai chơi với cô ta nên Trúc Linh và Lan Anh mới chơi chung. Nhưng lúc đó cũng không ai biết cô ta là một người xấu tính, chuyên phá hoại tình cảm bạn bè người ta, còn hại rất nhiều cặp đôi đang yêu nhau phải hiểu lầm chia tay nữa. Mãi cho đến khi vì chuyện của Phi Dương mà Trúc Linh nghỉ chơi với Lan Anh mới dần dần phát hiện bộ mặt thật của cô ta, bởi vì bạn bè của Trúc Linh cũng bắt đầu xích mích, gây gỗ, thậm chí hận thù lẫn nhau. Lúc hỏi ra mới biết đều từ miệng cô ta mà ra. Bởi thế, sau này không ai chơi với cô ta nữa, chỉ có Lan Anh, từ sau khi nghỉ chơi với Trúc Linh mới vẫn luôn thân thiết với cô ta mà thôi. Mà sở dĩ sau khi bị Phi Dương nhục mạ, hôm sau Lan Anh đã có bạn trai khác cũng là do cô ta giới thiệu. Cứ thế, Lan Anh đã được cô ta dắt hết kèo này đến kèo khác, trở thành một cô gái không khác gì con điếm. 

 

Bây giờ nghĩ lại thì hai anh em đã ngộ ra mọi chuyện. Hoá ra tất cả đều do cô gái đó làm. Lan Anh đã bị họ trách oan, và vì vậy họ đã vô tình đẩy Lan Anh vào tay quỷ dữ, biến Lan Anh thành một cô gái không ra gì. 

 

Phi Dương chợt hỏi:

 

 - Bây giờ cô gái đó đang ở đâu, em có biết không?

 

Trúc Linh lắc đầu:

 

 - Sau khi tốt nghiệp cấp ba thì đường ai nấy đi, thậm chí hợp lớp còn không gặp lại nhau nên làm sao em biết được. Haiii… chỉ tội cho Lan Anh…

 

Trúc Linh chợt nhận ra điều gì đó, lập tức nhìn vào Phi Dương hỏi:

 

 - Ủa mà sao anh lại hỏi chuyện này? Chẳng lẽ anh đã gặp lại Lan Anh sao?

 

Phi Dương gật đầu. 

 

 - Đúng vậy!

 

Trúc Linh vui mừng ríu rít hỏi về Lan Anh, nào là bây giờ Lan Anh ở đâu? Sống ra sao? Rồi có còn chơi với con nhỏ khốn kiếp ấy không? Vân vân…. Nhưng Phi Dương chỉ lắc đầu thở dài nói:

 

 - Cô ấy hiện sống rất tốt, nhưng mà… haiii… 

 

Phi Dương lại thở dài. 

 

Rồi nhìn về phía xa xăm, trong lòng trăm mối ngổn ngang, có buồn, có tiếc nuối, cũng có hối hận. Nhưng hối hận lại chiếm đa số. 

 

Giá như năm xưa anh ta đừng nóng giận, giá như năm xưa anh ta bình tĩnh suy nghĩ kỹ hơn, giá như….

Mèo A Mao Huỳnh Mai

 

Nhưng đáng tiếc những chuyện đã qua như giọt nước đổ đi, vĩnh viễn sẽ không bao giờ hốt lại được.