Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
05
Nghe nói Trần Tự từ hồi cấp hai đã không ngừng có bạn gái.
Anh vốn là người lòng dạ không yên, ăn chơi trác táng.
Nhưng lại trời sinh một vẻ ngoài cuốn hút, có rất nhiều cô gái khóc lóc đòi theo.
Thật ra trong lòng tôi có chút lo lắng, nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh.
"Trần Tự, anh không có bệnh gì đấy chứ?"
"Sao, có cần tôi đi bệnh viện khám tổng quát ngay bây giờ không?"
Trần Tự véo cằm tôi, cúi người xuống, hơi thở nóng bỏng lướt qua vành tai tôi,
"Giờ này mới sợ hãi, không thấy hơi muộn rồi sao?"
Anh nói vậy, tôi không khỏi thực sự sợ hãi.
Tôi giơ tay đẩy mạnh anh: "Trần Tự, tôi muốn về nhà..."
"Được thôi."
Anh thì buông tay, thân hình cao lớn rắn chắc lười nhác tựa vào hàng rào.
Giọng nói lười biếng phảng phất vẻ xấu xa,
"Muốn về nhà thì tự mình đi bộ về."
Tôi nén giận, lườm ang một cái, quay người định đi xuống núi.
"Mấy hôm trước có một tên sát nhân hàng loạt đã trốn thoát."
"Nghe nói đã trốn đến ngọn núi này."
"Tên hung thủ đó chuyên nhắm vào những cô gái xinh đẹp ra tay, đầu tiên là cưỡ.ng hi.ếp... sau đó phân x.ác."
"Trần Tự!"
Bước chân tôi cứng đờ.
Một làn gió núi lạnh lẽo thổi tới, tôi sợ hãi đến mức không màng gì khác, quay người chạy đến trước mặt Trần Tự.
Anh bật cười lớn, rồi lại ôm chầm lấy tôi.
Trong khi tôi còn chưa hoàn hồn từ sự kinh hãi, Trần Tự đã giữ gáy tôi, cúi xuống hôn sâu.
06
Ban đầu tôi rất chống cự, luôn giằng co.
Môi Trần Tự còn bị tôi cắn một miếng, rỉ máu.
"Thẩm Từ."
Anh giơ tay lau đi vết máu, ánh mắt nhìn tôi lại có chút lạnh lẽo.
Tôi mắt đỏ hoe, vừa sợ vừa tủi thân: "Tôi muốn về nhà..."
Trần Tự đột nhiên cười: "Về nhà, rồi tiếp tục làm một con rối ư?"
"Thẩm Từ, cô có thể nhẫn nhịn đến mức nào chứ?"
Tôi sững sờ.
Phó Cảnh Sâm là tài năng trẻ, quân tử ôn hòa trong lời nói của trưởng bối.
Nhưng bộ mặt thật sau lưng lại đáng khinh như vậy.
Tất cả mọi người đều khuyên tôi nhẫn nhịn, không ai khuyên hắn đừng phụ bạc làm tổn thương người vợ tương lai của mình.
Chỉ vì gia thế Phó gia cao hơn, Thẩm gia là kẻ trèo cao ư?
Tại sao tôi phải coi trọng đại cục?
Chỉ vì thiệp mời đã gửi hết, ba ngày sau là hôn lễ sao?
Sẽ không ai để ý một con rối có biết đau lòng hay không.
Đứa trẻ mất mẹ, thật ra ngay tại thời khắc đó cũng mất đi người cha ruột của mình.
Không ai yêu thương m, không ai chống lưng cho tôi, vì vậy, tôi cũng không có tư cách để khóc lóc làm loạn.
"Thẩm Từ."
Ngón tay thô ráp của Trần Tự lau đi vết lệ trên khóe mắt tôi.
Khi anh lại cúi đầu hôn tôi, tôi nghe thấy một câu nói rất khẽ: "Đừng khóc, sau này tôi sẽ thương em."
07
Trần Tự đưa tôi về nhà anh.
Anh sống một mình ở tầng trên cùng của một căn hộ sang trọng tại trung tâm thành phố.
Hai căn hộ liền kề trên tầng thượng được anh mua lại và đập thông, rất rộng nhưng cũng rất trống.
Khi bước vào, tôi để ý một chút, hình như không có dấu vết phụ nữ từng đến.
Anh tắt điện thoại của tôi, bảo tôi đi tắm.
Sau khi tắm xong, chúng tôi uống một ít rượu vang trên sân thượng.
Tôi rất ít khi đụng đến rượu, nên ngay cả bản thân tôi cũng không biết.
Khi say xỉn, tôi lại thành ra thế này.
Áo ngủ của Trần Tự bị tôi cởi ra,
"Em muốn kiểm tra trước đã, xem anh có sạch sẽ không."
Tôi lầm bầm trong miệng, nhưng động tác tay thì không ngừng lại.
Trần Tự ban đầu hình như có ngăn lại một chút, nhưng bị tôi trợn mắt đánh bật tay ra.
Anh dứt khoát dang rộng hai chân dài, nằm ngửa người, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm.
Thân hình của Trần Tự thực sự là cực phẩm.
Làn da màu mật ong và cơ bắp săn chắc, đường nét uyển chuyển, hình dáng hoàn hảo.
Ngay cả khi thư giãn vẫn có sáu múi bụng.
Tôi đưa tay chọc chọc, rồi lại di chuyển xuống dưới.
"Thẩm Từ..."
Trần Tự lại giữ chặt ngón tay tôi,
Giọng anh hơi khàn:
"Em nghĩ kỹ đi, chỉ cần xuống thêm một tấc nữa, em sẽ hoàn toàn không thể quay đầu lại được đâu."
08
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Anh sợ rồi sao?"
"Hay anh chột dạ?"
Tôi ngồi vắt vẻo trên đùi anh, vỗ vỗ bụng anh,
Nhìn anh từ trên cao: "Sợ tôi kiểm tra ra anh không sạch sẽ sao?"
Trần Tự đột nhiên bật cười.
Nụ cười lần này lại khác hẳn mấy lần trước.
Thuần khiết, lại vui vẻ, sảng khoái từ tận đáy lòng.
Tôi cảm thấy trái tim như khẽ rung động.
Anh đẹp trai thật.
"Thẩm Từ, em cứ kiểm tra đi."
Anh buông tay ra.
Tôi rất khó khăn dời mắt khỏi khuôn mặt anh.
Sau đó từng tấc từng tấc từ bụng dưới di chuyển xuống.
Ưm...
"Trần Tự, nó trông có vẻ... hơi đáng yêu."
Trần Tự đột ngột ho sặc sụa.
Khoảnh khắc tiếp theo, tôi lại trực tiếp bị bế bổng lên.
Cơ thể hai chúng tôi chìm vào chiếc giường lớn mềm mại.
Trần Tự đan chặt mười ngón tay tôi, hôn tôi một cách ngang ngược và mạnh mẽ:
"Thẩm Từ, lát nữa em sẽ biết, nó đáng sợ đến mức nào."
09
Phó Cảnh Sâm về nhà tân hôn lúc ba giờ sáng.
Khi cô gái nhỏ nhảy ballet vừa táo bạo lại vừa thời thượng kia thay đồ ra nhảy.
Không khí trong phòng riêng tức thì đạt đến đỉnh điểm.
Cảm xúc của hắn lại bắt đầu hạ nhiệt vào khoảnh khắc đó.
Đã gần hai giờ.
Thẩm Từ không gọi điện thoại, cũng không nhắn một tin WeChat nào.
Có lẽ là sắp kết hôn, sắp bước vào "lồng son" nên hắn phóng túng bản thân, có phần quá đà.
Thẩm Từ có thể đã nghe được vài tin đồn.
Nhưng cô ấy tính tình lại rất mềm mỏng, người nhà lại đối xử không tốt với cô.
Cô ấy trước nay rất dựa dẫm hắn.
Giống như bạn bè nói, giận dỗi thì dỗ dành một chút là được.
Hắn biết mình có phần quá đáng, nhưng cũng không quá bất an.
Không có điện thoại và WeChat cũng không quan trọng, Thẩm Từ chắc chắn vẫn chưa ngủ.
Đang đợi hắn về nhà.
Phó Cảnh Sâm đột nhiên cảm thấy cô gái trước mặt có chút vô vị.
Thẩm Từ hồi nhỏ cũng từng học ballet.
Nhưng khi cô ấy nhảy ballet, tuyệt đối sẽ không có vẻ mặt như thế này.
Phải miêu tả thế nào nhỉ, thánh thiện.
Đúng vậy, chính là thánh thiện.
Một cô gái như vậy mới là người phụ nữ hắn muốn cưới, mới xứng đáng làm vợ hắn.
Khi tài xế đưa hắn về nhà tân hôn, cả căn nhà không hề có ánh sáng.
Phó Cảnh Sâm khẽ nhíu mày.
Khi xuống xe, hắn cảm thấy bất an một cách khó hiểu.
Hắn bước vào tòa nhà chính, đi qua phòng khách, lên tầng hai đến phòng ngủ chính.
Cửa phòng ngủ chính hé mở, hắn bước vào, bật đèn.
Ánh sáng ấm áp trải khắp căn phòng.
Trên chiếc giường tân hôn rộng lớn, chăn được trải phẳng phiu, nhưng Thẩm Từ không có ở đó.
Cơn say của Phó Cảnh Sâm đột nhiên tỉnh táo được quá nửa.
Hắn vội vã đi vào phòng vệ sinh, rồi lại tìm hết phòng này đến phòng khác.
Không có ai cả.
Cuối cùng hắn dừng bước, gọi điện thoại cho Thẩm Từ.
Nhưng lại báo tắt máy.
Phó Cảnh Sâm đột nhiên cảm thấy một sự bực bội khó tả.
Hắn ném điện thoại xuống, kéo cà vạt ra, ngồi xuống sofa.
Thẩm Từ hẳn là thật sự giận rồi, có lẽ đã về nhà mình.
Đúng vậy, cô ấy cũng chỉ có thể về Thẩm gia.
Phó Cảnh Sâm đột nhiên yên tâm.
Người nhà họ Thẩm chỉ sẽ khuyên cô ấy lập tức quay về.
Họ càng mong chờ hôn lễ này hơn.
Hắn rất mệt, đầu đau dữ dội.
Thẩm Từ nếu ở nhà, cô ấy sẽ nấu canh, mát xa, và xả nước cho hắn tắm.
Nhưng tối nay cô ấy không ở đây.
Tuy nhiên không sao, chậm nhất là sáng mai.
Thẩm gia sẽ tự mình đưa cô ấy quay về.
Và lần này, hắn có chút áy náy, vì vậy, hắn sẽ dỗ dành cô ấy thật tốt.
Trước mặt người nhà cô ấy, sẽ cho cô ấy đủ thể diện.
Cô ấy rất dễ dỗ, hắn còn rõ hơn ai hết.