Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Thanh không nói gì nhưng Lưu Triều bên cạnh lại lên tiếng trước: "Chị ơi, em đưa chị lên lầu nghỉ ngơi một chút nhé!"
Tiếng nhạc ồn ào khiến tai tôi phát đau, tôi nghĩ dù sao cậu ấy cũng say rồi nên cùng lên lầu nghỉ ngơi cũng được, vì vậy tôi nói: "Được."
Cậu ấy cũng đi không vững, vừa hơi run rẩy vừa dìu tôi lên lầu.
Đi được phân nửa cầu thang, tôi đột nhiên trượt chân, cơ thể lảo đảo, cảm giác như sắp ngã xuống thì lại rơi vào một vòng tay quen thuộc ấm áp.
Tôi chỉ cảm thấy thật nóng bức, nóng vô cùng.
Nhưng tại sao cơ thể người này lại mát thế này? Tôi không chịu nổi, cứ rúc vào lòng anh ấy.
Anh ấy bế ngang tôi lên, nhiệt độ cơ thể cậu ấy truyền qua lớp quần áo, tôi thậm chí có thể cảm nhận được những đường nét cơ bắp nhấp nhô.
Có lẽ là do uống rượu, tôi cũng không chịu yên phận, tay cứ buông thõng bên hông, không ngừng lắc lư, không chịu ôm anh ấy.
Anh ấy thả một tay ra, vòng tay tôi lên ôm lấy cổ anh ấy.
"Ôm chặt vào."
Nghe vậy, tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn rất gần với đôi môi của anh ấy.
Cơn say ập đến, không nhịn được, tôi hôn lên đôi môi ấy.
Môi anh ấy lạnh ngắt, hai đôi môi vừa chạm vào nhau đã tách ra.
Tôi chỉ thấy đầu óc càng ngày càng choáng váng.
Anh ấy ôm tôi ngồi vào trong xe, trong không gian chật hẹp kín mít, cảm giác không khí càng nóng bức hơn nhiều.
Nhưng anh ấy lại đè tôi xuống, không cho tôi động đậy, rõ ràng là hơi thở anh ấy dồn dập vô cùng.
Người này thật đúng là hai mặt mà, tôi nghi ngờ anh ấy chắc chắn là bị hen suyễn.
3
Tôi nghe thấy tiếng thở của anh ấy ngày càng nặng nề, lại ôm tôi ngày càng chặt hơn.
Giọng anh ấy như thỏa hiệp: "Thật là c.h.ế.t người mà, Kiều Kiều..."
Anh ấy lại cúi đầu hôn tôi.
Môi chạm môi, hơi thở đan xen.
Tôi đang định đáp lại, thì anh ấy đột ngột dừng lại, tôi nheo mắt muốn tiếp tục, bỗng cảm nhận được một luồng gió lạnh, không kìm được rùng mình, hóa ra là đã xuống xe.
Anh ấy đi rất nhanh.
Tôi vừa định tiến lên hôn môi anh ấy, lại bị giữ chặt trong lòng và quát: "Không được động đậy."
Giọng anh ấy cứng rắn vô cùng, khiến tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng "bốp" của cửa xe đóng lại.
Đột nhiên, tôi bị ấn vào cửa xe, anh ấy lại khóa môi tôi, tôi cảm giác mình như con cá sắp c.h.ế.t đuối, không thể chống cự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Có một khoảnh khắc, tôi cảm giác người trước mặt đã được thay bằng Kỳ Việt.
"Anh..."
Anh ấy thở dài nặng nề, dường như nghiến răng nghiến lợi:
"Yêu tinh."
...
Tôi ngủ một giấc đến tận trưa, muốn vươn vai nhưng lại cảm thấy toàn thân đau nhức.
Tôi nằm trong phòng của mình, ghép lại những ký ức rời rạc của đêm qua, không nhịn được mà đỏ mặt.
Đoán chừng là Lưu Thanh không bỏ thuốc vào đồ uống của Giang Trực Xuyên nhưng lại tưởng những lời tôi nói có nghĩa là tôi thích Lưu Triều, do đó mà cô ấy đã bỏ thuốc vào đồ uống của tôi và Lưu Triều.
Nhưng không ngờ Lưu Triều trông thì ngây thơ, lại thật sự hai mặt đến như vậy, nhớ lại cảnh tượng đêm qua, chỉ có thể nói, thật không hổ danh là truyện pỏn mà.
Nhưng tôi đưa người ta về nhà như vậy, Kỳ Việt chắc sẽ tức giận đuổi tôi đi mất?
Dù sao anh ấy cũng là người cực kỳ thích sạch sẽ, làm chuyện đó ở nhà anh ấy, anh ấy không đuổi chúng tôi đi vào đêm qua đã là hết lòng hết dạ rồi.
Tôi thay một bộ quần áo có thể che kín toàn thân, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, Kỳ Việt đang ngồi trên ghế sofa, dấu vết của đêm qua hoàn toàn không còn, Lưu Triều cũng không còn ở đây nữa.
Tôi còn đang do dự không biết nên mở lời thế nào, người trên ghế sofa đã gọi tôi: "Lại đây."
Tôi hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng bước tới.
"Có khó chịu trong người không?"
Nghe vậy, tôi lập tức đỏ mặt.
"Không khó chịu nữa..."
"Cơm ở trên bàn ăn, đi ăn trước đi."
Tôi đứng chần chừ vài giây: "Anh không tức giận sao, anh?"
Kỳ Việt dường như rất vui vẻ, khóe miệng khi nói chuyện cũng hơi cong lên: "Sau này không được uống rượu bên ngoài, những buổi tụ tập như thế sau này anh sẽ đi cùng em."
Xem ra anh ấy thực sự không tức giận, tôi mới yên tâm đi ăn cơm.
Vừa mở điện thoại ra, chính là tin nhắn của Lưu Thanh, Kỳ Việt đêm qua cũng gọi cho tôi mấy cuộc gọi nhỡ.
Còn có một lời mời kết bạn nữa, là Lưu Triều.
Tôi trả lời Lưu Thanh một cách đơn giản, rồi đồng ý lời mời kết bạn của Lưu Triều.
Bên kia nhanh chóng gửi tin nhắn đến:
[Xin lỗi chị gái nhé, không ngờ tửu lượng của em lại kém đến thế, uống một chút đã say mất rồi, hôm nay em có thể mời chị gái đi ăn để đền tội không?]
Cậu em trai này thật là ngang ngược mà, hôm qua còn ép tôi gọi là anh trai, quay đầu lại đã bắt đầu gọi tôi là chị gái.
[Chị, chị ơi?]
Tôi không biết từ lúc nào mà Kỳ Việt đã xuất hiện từ sau lưng tôi, giọng nói như nghiến răng nghiến lợi của anh ấy vang lên: [Cậu ta là thằng con trai mà em thích sao?]