Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Hôm nay tôi vừa mới ngủ, Lục Hoài Dữ lại tới ôm tôi.

Tôi thật sự lười đến nỗi chẳng buồn mở mắt.

Lục Hoài Dữ rất cẩn thận đặt tôi xuống giường, tôi liền tiếp tục ghé lên đó ngủ luôn.

Không bao lâu sau, cửa phòng tắm bị đẩy ra.

Không cần nhìn cũng biết là Lục Hoài Dữ ra rồi.

Tôi còn chưa mở mắt, đã theo thói quen dịch sang một bên, nhường chỗ cho hắn.

Tôi nghe thấy tiếng động, cảm giác được bên cạnh có người nằm xuống.

Là Lục Hoài Dữ đang sấy tóc.

Chuyện đầu tiên anh ta làm sau khi lên giường, chính là ôm tôi lên.

Lục Hoài Dữ đặt tôi nằm ngay trên ngực.

Lục Hoài Dữ da trắng bệch, vốn dĩ đã trắng rồi, những chỗ quanh năm không phơi nắng lại càng trắng sáng rỡ.

Chỗ lồi lên kia còn là một màu hồng nhạt.

Tay anh theo thói quen bắt đầu vuốt ve lông tôi.

Ngày thường anh đều để tôi nằm trên cổ, gối đầu lên anh mà ngủ.

Đặt tôi lên n.g.ự.c thì là lần đầu tiên.

Ban đầu tôi định chạy đi, nhưng mà… tôi chưa từng ngủ trên cơ n.g.ự.c của người bao giờ.

Đừng nói ngủ, sờ còn chưa từng sờ!

Trong lòng bỗng nhiên có chút kích động không rõ, thế là tôi không chạy nữa, thuận thế ghé lên.

Tôi tròn mắt nhìn Lục Hoài Dữ một chút, phát hiện anh ta đang xem điện thoại, chắc là không chú ý đến tôi.

Theo bản năng, tôi dùng móng vuốt dẫm thử mấy cái, cảm nhận cảm giác dưới chân.

Không giống tưởng tượng của tôi lắm—mềm mềm.

Cảm giác thật sự thần kỳ, tôi lại không nhịn được dẫm thêm vài cái nữa, rồi còn cọ cọ thử xúc giác trên làn da.

Cảm giác… không đúng, là chân cảm... thật sự rất thích.

Tôi mơ hồ cảm giác có người đang nhìn mình, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy—Lục Hoài Dữ từ lúc nào đã đặt điện thoại xuống, giờ phút này đang nhìn chằm chằm tôi.

Khoảnh khắc đối mặt, anh ấy đột nhiên cười.

Anh cười lên trông rất đẹp, khóe miệng còn có lúm đồng tiền nhỏ.

Tôi khựng lại, lặng lẽ rút chân về, rồi giả vờ ngoan ngoãn ghé lên đó nhìn.

Lục Hoài Dữ theo thói quen vuốt đuôi tôi, bàn tay trắng trẻo thon dài đặt lên cái đuôi của tôi, nhìn mà càng thấy đẹp.

Anh nhìn tôi, ánh mắt toàn là ý cười, nhẹ giọng nói:

“Ngoan quá à, còn biết giẫm n.g.ự.c nữa cơ.”

Lời khen nghe thật kỳ cục, vậy mà tôi lại đỏ cả mặt, không dám nhìn anh nữa.

Ngón tay thon dài của Lục Hoài Dữ vuốt dọc theo đuôi tôi, cuối cùng dừng lại ở phần chóp đuôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ngón trỏ vòng vòng nhẹ nhàng quanh phần chóp.

Hơi… nhột.

Một lúc sau, tôi bắt đầu thấy không được tự nhiên, liền thu cái đuôi về.

6

Không thể không nói, được ghé lên một thứ mềm mại lại ấm áp mà ngủ thật sự rất thoải mái.

Tôi vừa nhắm mắt chưa bao lâu thì lại ngủ mất tiêu.

Trong mơ, tôi mơ thấy mình đang uống một ly dương chi cam lộ*.

Từ lúc biến thành mèo, tôi chưa từng được uống trà sữa nữa.

Thật sự, thật sự rất nhớ vị đó…

Tôi cầm ly trà sữa, miệng ngậm ống hút.

Có lẽ là vì người càng khao khát càng dễ làm sai.

Tôi muốn hút mà hút mãi không được giọt nào.

Tôi bắt đầu thấy bực.

Thế là tôi dùng sức cắn ống hút một cái.

Sau đó, trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy giọng của Lục Hoài Dữ.

Nghe thấy anh nói, tôi liền biết mình vẫn còn đang mơ.

Cảm giác đúng là cụt hứng.

Giữa đêm giữa hôm còn muốn nói chuyện với tôi, làm phiền giấc mơ đẹp của người ta.

Tôi hơi mất kiên nhẫn mà mở mắt ra, u oán nhìn Lục Hoài Dữ trước mặt.

Kết quả phát hiện không biết từ lúc nào đèn ngủ đầu giường đã được bật lên.

Còn Lục Hoài Dữ thì đang xoa mũi tôi, giọng hơi khàn khàn:

“Bảo bối ngoan, đừng cắn nữa.”

*Dương chi cam lộ (杨枝甘露): Một loại thức uống tráng miệng nổi tiếng của Hong Kong, thường làm từ xoài, bưởi, trân châu và nước cốt dừa – vị ngọt, thanh và thơm mát.

Tôi theo bản năng buông miệng ra.

Cúi đầu nhìn thoáng qua…

Nhìn thấy cái thứ kia đang sưng đỏ.

Tôi lúc này mới muộn màng nhận ra mình vừa rồi đã cắn vào cái gì.

Mặt tôi trong nháy mắt nóng ran.

Đỏ như luộc trứng.

Tôi thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn Lục Hoài Dữ.

“Meo—” tôi khẽ kêu một tiếng, rồi nhảy phắt từ người anh xuống giường.

Ngay sau đó lại nghe thấy con sen mình rên một tiếng.

Chết rồi, lại dẫm trúng chỗ không nên dẫm!