Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đưa tay xoa đầu Hoa Nhung Châu, hắn vẫn không hiểu chuyện gì, ta nói: “Có điều ngươi cứ yên tâm, ta chắc chắn sẽ cứu ngươi ra, không tiếc… bất cứ giá nào.”

Hoa Nhung Châu kéo tay ta trên đầu hắn xuống, nhưng không buông tay ra mà nắm thật chặt: “Ta… đối với tiểu thư, rất quan trọng sao?”

Khuôn mặt vẫn mang nét trẻ con, có điều trong ánh mắt đã lộ ra cảm xúc của bản thân.

Ta không rút tay về, mặc hắn nắm lấy: “Ừ, quan trọng.”

Hoa Nhung Châu cười, dáng vẻ tươi cười như nắng sưởi ấm lòng ta.

Người ta vẫn luôn xem hắn như trẻ con lại là người luôn đứng sau ta, chưa bao giờ thay đổi, chính vì hắn luôn như thế, nên mới phải.. tội.

Ta nhẹ giọng: “Ta đã đuổi Thúy Trúc đi rồi.”

Hoa Nhung châu nhướng mày, trên mặt mang vài phần lạnh lẽo: “Liên quan gì đến ta? Cớ sao lại muốn nói cho ta biết?”

Tên này trở mặt đúng là nhanh thật.

“Thiên Chỉ đã muốn lập gia đình, người bên cạnh ta ngày càng ít.” Ta cúi đầu nói, cảm giác tay hắn siết c.h.ặ.t t.a.y ta, ta mới nói.

“Đợi ngươi ra ngoài rồi, ta với phụ mẫu sẽ rời khỏi kinh thành này. Lần này đi không phải là ‘áo gấm về quê’. Định không mang theo nhiều nô bộc, cũng không có nhà cao cửa rộng, nói không chừng còn phải thắt lưng buộc bụng. Ngươi còn muốn theo ta không?”

Cảm nhận được Hoa Nhung Châu nắm tay mình ngày càng chặt, ta đang định nhắc nhở thì hắn nói: “Ta đi theo tiểu thư, trước nay chưa từng vì vinh hoa phú quý. Vì vậy, cho dù sau này tiểu thư có đuổi ta đi, ta cũng sẽ không đi. ”

Ta cúi đầu mỉm cười, trong lòng u sầu, bất giác nói: “Ngươi nói xem, nếu con đường phía trước tiền đồ không rõ, khó khăn nghìn trùng, ai nấy đều bảo ta dừng lại, vậy ta nên đi tiếp, hay đổi con đường khác đây?”

Hoa Nhung Châu ngơ ngác nhìn ta, ta không khỏi nói: “Ta nói với ngươi những chuyện này làm gì nhỉ?”

Nhưng Hoa Nhung Châu nghiêm túc nói: “Nếu đã là tiền đồ không rõ, tốt nhất hãy kịp thời dừng lại.”

Ta sững sờ nhìn Hoa Nhung Châu, hắn cười nói: “Ta không muốn tiểu thư chịu khổ mới nói vậy, nhưng vì tiểu thư, dù có thịt nát xương tan, ta cũng sẽ không ngoảnh đầu nhìn lại.”

Đây là lần đầu tiên hắn thẳng thắn bày tỏ sự kiên quyết của mình như vậy, ta thở dài rồi mỉm cười.

MMC

Sau khi ở phủ vài ngày, tất cả các cửa hàng đều đã thế chấp hết, tiền dành dụm được cũng tăng lên, lúc này ta mới tiến cung.

Ta đi cầu kiến Dạ Trọng Hữu, nhưng bị Cao công công ngoài cửa ngăn lại, nói rằng hắn đang bận, không tiện gặp người khác.

Ta không vội nên cứ đợi ở cửa, những cung nữ trong cung điện nhìn ta với những biểu cảm khác nhau, sắc mặt ta vẫn không đổi, chỉ có Cao công công gấp đến nỗi mặt tái nhợt.

Chưa đầy nửa giờ, Dạ Trọng Hữu tức giận xông ra, ta chưa kịp nói gì đã bị hắn kéo vào trong điện. Hắn đóng sầm cửa lại, Cao công công và những người khác bị ngăn cách bên ngoài.

Hắn giơ tay ấn ta vào cửa, giờ ta mới phát hiện mình chỉ cao đến cằm hắn, hiếm khi kề sát hắn thế này, hai chúng ta dường như gần trong gang tấc. Nói đến lần trước, đứng sát nhau chỉ vì hắn đỡ canh giải rượu cho ta, nhưng lúc đó ta luống cuống tay chân, làm gì nghĩ được chuyện nào khác.

Nhớ lại chuyện ngu ngốc của mình, còn chưa kịp cười, đã nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của hắn: “Nàng đúng là… hỗn xược, biết chắc ta không nỡ bỏ mặc nàng, để nàng bị người khác chỉ trỏ, nên mới cố chấp đứng ở cửa của ta mãi không chịu đi.”

Vì cách nhau quá gần, ta có thể cảm nhận được hơi thở của hắn vờn trên đỉnh đầu khi hắn nói, ta giơ tay cố đẩy hắn nhưng không tài nào đẩy được.

Ta nhìn áo bào màu vàng sáng chói cách mình rất gần, mở miệng: “Hoàng thượng, người cách ta gần quá rồi thì phải?”

Giọng nói của hắn không chút cảm xúc: “Nàng lại muốn đẩy ta ra nữa sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn hơi mất tự nhiên, có lẽ hắn không lường trước hành động của ta. Chính vì bọn ta cách quá gần, nên lúc ta ngẩng đầu lên môi ta gần như chạm vào cằm hắn.

Cuối cùng hắn vẫn buông tay, phất tay một cái rồi lui về sau vài bước: “Nói đi, hôm nay nàng đến đây làm gì? Hay là vẫn muốn cầu xin cho thị vệ của nàng?”

“Không.” Ta nói, lấy một lá thư từ tay mình ra: “Ta đến đây để làm một thỏa thuận với hoàng thượng.”

Dạ Trọng Hữu nhướng mày nhìn ta, ta bước lại gần vài bước, duỗi tay đưa bức thư, lúc Dạ Trọng Hữu cầm lấy rồi mở ra, khuôn mặt hắn không còn tức giận nữa, ánh mắt run run nhìn ta: “Ai đưa nó cho nàng?”

“Nếu hoàng thượng bằng lòng tha cho thị vệ của ta, ta có thể coi như chưa đọc bức thư này, những gì đã nói trước kia cũng xnàng như không có, từ nay ta sẽ không truy cứu chuyện Hoa Thâm nữa, mọi chuyện sẽ để… hoàng thượng xử lí.” Ta đáp.

Mãi lâu sau không thấy hắn trả lời, ta ngẩng đầu, thấy hắn đang nhìn ta, ánh mắt tối sầm: “Nàng tin những gì bức thư này viết, thế mà vẫn dùng nó làm giao dịch, tên thị vệ đó quan trọng đến vậy sao?”

“Không phải quan trọng hay không, mà là bên cạnh ta không còn được mấy người có thể đối xử chân thành với ta, vì vậy người đối xử tốt với ta thì ta trân trọng hơn, chỉ có vậy.” Ta nói.

“Vậy còn ta thì sao? Ta đối xử với nàng thế nào… chẳng lẽ trước giờ nàng chưa từng nhìn thấy sao?” Hắn bước đến gần, ta lùi lại một bước.

“Ta nhìn thấy thì sao? Không phải trong lòng hoàng thượng vĩnh viễn luôn có chuyện quan trọng hơn sao?” Ta cười đáp.

“Ta chỉ là……”

“Hoàng thượng không cần giải thích với ta, hôm nay ta đến không phải vì những chuyện này.” Ta ngắt lời hắn.

Ta thấy ngón tay đang cầm lá thư của Dạ Trọng Hữu đã trở nên trắng bệch, sau đó nghe thấy giọng nói của hắn: “Chuyện tên thị vệ đó của nàng trước đây từng hại người, nàng chỉ cần nói tha là tha sao?”

Ta cúi đầu nói: “Chuyện của Hoa Nhung Châu, hắn đúng thật có lỗi, nhưng không đến mức bắt hắn phải đền mạng. Lúc nhỏ hắn đã phải chịu nhiều khổ cực, gặp chuyện khó vẹn toàn là điều bình thường. Lão phú thương họ Lý đó đã hại không biết bao nhiêu đứa trẻ, người nhà hắn cũng chưa bao giờ yêu cầu Hoa Nhung Châu phải đền mạng, hoàng thượng hà tất phải ép họ tới?”

“Còn nhỏ? Đúng là hắn nói gì nàng cũng tin.” Giọng Dạ Trọng Hữu đầy mỉa mai: “Tuổi còn nhỏ thì không cần phải chịu trách nhiệm về những việc đã làm sao? Dù tên họ Lý đó có c.h.ế.t cũng khồn hết tội, nhưng trong tay Tề Nhung Châu đâu chỉ g.i.ế.c có một mạng người.”

“Ý của hoàng thượng là mọi người phải chịu trách nhiệm cho những gì họ đã làm sao?” Ta ngước nhìn hắn.

Dạ Trọng Hữu nhếch mép không nói gì, lúc này nghĩ lại thấy hơi buồn cười:

“Thích Quý phi sai người g.i.ế.c ta, kết quả lại g.i.ế.c c.h.ế.t huynh trưởng của ta. Nếu hoàng thượng thật sự một lòng hướng đến công bằng lẽ phải, vậy tại sao lại trấn áp chuyện này, không cho ta biết? Tại sao người quyền quý g.i.ế.c người thì được xem xét, còn thường dân g.i.ế.c người chỉ có con đường đền mạng? ”

Rốt cuộc ta đã vạch trần khúc mắt giữa bọn ta, để lộ ra vết sẹo mà đối phương kiêng kị. Bức thư mà Mộ Dao đưa cho ta… chính là bức thư hắn đang giữ bây giờ, bên trong tra ra được hắc y nhân hôm đó là do Thích gia chỉ thị.

Hắn… vẫn luôn biết Thích quý phi là một trong những người đứng sau chuyện ngọ yến Trung thu, nhưng hắn vẫn nhiều lần ngăn cản ta gặp Thích quý phi. Ta biết chắc chắn hắn có nguyên nhân, nhưng hắn muốn cân bằng, muốn giữ lại Thích quý phi, lại muốn che giấu ta, vậy dựa vào đâu mà muốn Hoa Nhung Châu xử theo tội? “Có lúc ta thực sự hy vọng nàng có thể ngu ngốc một chút.” Dạ Trọng Hữu nói, không hề phản bác: “Thích gia sẽ phải trả giá xứng đáng. Ta cam đoan với nàng, nhưng không phải bây giờ.”

Ta biết Thích gia nắm binh quyền, muốn để họ ngã ngựa không phải chuyện một sớm một chiều. Ta cũng biết mỗi nữ tử trong hậu cung đều có lí do cho sự tồn tại của riêng mình, vì vậy không thể dễ dàng động đến. Ta biết người đứng trên cao không dễ dàng gì, mọi chuyện không thể chỉ dựa vào tình cảm của mình để giải quyết.

Nhưng mà biết… không có nghĩa là có thể hiểu cho, mà công bằng bị trì hoãn, thì có khác gì là không đến.

“Hoàng thượng ở trên vạn người, không thể xử lý công bằng mọi chuyện, cho nên…” Ta quỳ xuống, nói: “Phàm là con người thì đều ích kỷ, nếu hoàng thượng tha cho Tề Nhung Châu, ta sẽ thuyết phục phụ thân từ quan hồi hương, vĩnh viễn không trở lại kinh thành truy cứu những chuyện này nữa.”

“Nàng muốn rời đi?” Dạ Trọng Hữu từ từ ngồi xuống trước mặt ta.

“Đúng vậy, một mạng của Tề Nhung Châu, đổi lấy việc ta và Thích Quý phi bỏ qua chuyện cũ và phụ thân từ quan hồi hương.”

Hoa Thâm đã làm nhiều điều ác, nhưng ta chưa từng bàng quan nhìn Mộ Dao hãm hại hắn. Khi biết chân tướng hắn bị hại, ta cũng đã từng nghĩ, bằng mọi giá phải khiến Thích Quý Phi đền mạng, suy nghĩ này ta cũng nói rõ trước mặt nhiều người.

Bởi vì ta biết, thế giới này không công bằng, g.i.ế.c người đền mạng chỉ xảy ra với kẻ không quyền không lực. Vì ta biết ở đây, tình cảm con người vượt lên trên cả pháp luật.

Hoa Nhung Châu đã trải qua vô số hiểm nguy để bảo vệ ta, hắn đối xử chân thành với ta, làm sao ta có thể trách hắn? Trái tim con người bằng xương bằng thịt, nước chảy còn mòn được đá. Từ khi gặp hắn tới nay, hắn đối đãi với ta như thế nào, trong lòng ta tự biết rõ, cho nên, nếu thế giới này vốn dĩ đã không công bằng, ta hà tất phải khoan dung người ngoài, hà khắc bản thân chứ? Hắn chưa bao giờ chủ động g.i.ế.c người vô tội, và pháp luật cũng chưa bao giờ có thể áp dụng được trong tất cả mọi tình huống.