Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây ta đã nghi ngờ, liệu ông ta có thực sự muốn từ quan hay không, bây giờ thì ta tin rồi, là ta đánh giá thấp… tình cảm của bậc làm cha mẹ đối với con cái. Ta chưa từng nói với ông về những gì sẽ xảy ra ngày hôm nay, vì đây là cách duy nhất để cứu Hoa thị như Dạ Trọng Hữu đã nói, ta không có lựa chọn. Nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới, Hoa Tướng chưa bao giờ trách ta.

Dạ Trọng Hữu bước xuống từ đài cao, từng bước đi tới chỗ ta, nói với vẻ vui mừng nhẹ nhõm: “Ta biết từ trước đến nay nàng luôn hiểu chuyện, quả nhiên không nhìn lầm. Lần này nàng vì nghĩa diệt thân, thật đúng là một tấm gương sáng cho nữ tử, ta sẽ không giận cá c.h.é.m thớt bạc đãi nàng, trong cung của ta…”

“Hoàng thượng.” Ta ngắt lời hắn: “Thần nữ còn có chuyện muốn nói.”

Dạ Trọng Hữu nhíu mày một cái, hắn bước đến gần hơn, cuối cùng ta cũng có thể nhìn thấy ánh mắt của hắn, nghe xong câu này của ta, vẻ mặt hắn tràn đầy lo lắng.

Hóa ra hắn cũng không nắm chắc mọi việc, hắn vẫn lo ta sẽ trở mặt.

Trước khi thị vệ áp giải Hoa Tướng rời đi, ta lớn tiếng nói: “Cái gọi là nợ cha con trả là lẽ dĩ nhiên, gia phụ tội nghiệt chồng chất, thần cũng không vô tội. Những gì thần làm hôm nay đã phạm đến luân thường, xin hoàng thượng hãy để thần thay cha gánh tội, cũng coi như thành toàn tấm lòng hiếu thảo của thần. ”

“Khiết Nhi, không được…” Giọng Hoa Tướng truyền đến, cuối cùng ông ấy cũng mất đi vẻ bình tĩnh.

“Nàng hiểu chuyện, không để Hoa Tướng sai càng thêm sai, đã là hiếu thảo rồi.” Thanh âm của Dạ Trọng Hữu cũng vang lên, mang theo vài phần cảnh cáo.

Ta không đoái hoài, nói lại lần nữa: “Hoàng thượng nhân từ, nhưng thần không thể yên tâm nhận lấy, xin hoàng thượng hạ chỉ, thần nữ nguyện ý gánh tội thay phụ thân.”

Đại điện vô cùng yên lặng nhìn ta và Dạ Trọng Hữu, một người đứng một người quỳ.

“Nàng thật sự muốn giận dỗi ta sao?” Dạ Trọng Hữu ngồi xổm xuống nhìn ta.

“Hoàng nhi…” Thanh âm của Thái hậu truyền đến, mang theo khiển trách.

Ở đây nhiều người như vậy, những lời của Dạ Trọng Hữu bắt đầu lộ liễu rồi.

“Đi ra ngoài.”

Đại điện vô cùng yên tĩnh, không hiểu lời của Dạ Trọng Hữu có ý gì, không ai dám động đậy.

“Không nghe thấy gì sao? Tất cả đi ra ngoài hết cho trẫm.” Giọng của Dạ Trọng Hữu lạnh như một mũi tên nhọn, xuyên thủng sự im lặng kì dị trong yến hội.

Thái hậu muốn nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt của Dạ Trọng Hữu, đành ra chỉ thị, nói rằng yến tiệc hôm nay đến đây kết thúc. Vẻ mặt của những người trong yến tiệc không ai giống ai, nhưng họ vẫn… đứng dậy rời đi.

Thái hậu rời đi cuối cùng, lúc bà đi lướt qua ta còn dừng lại một lúc, ta cảm thấy sống lưng như có kim châm. Bà ta không nói gì mà bỏ đi thẳng, nhưng bước đi nặng nề hơn nhiều.

Mãi đến khi chỉ còn hai người bọn ta trong đại sảnh rộng lớn này, Dạ Trọng Hữu mới nhúc nhích, hắn vươn tay về phía ta: “Đừng quỳ nữa, đầu gối sẽ đau.”

Ta hất tay hắn ra, giọng không khỏi run lên: “Người điên rồi à?”

Dạ Trọng Hữu thấy ta không động đậy, hắn vẫn ngồi xổm như cũ, ánh mắt phẳng lặng: “Ta điên rồi, là bị nàng ép.”

Ta ngồi bệt xuống đất, hắn nói tiếp: “Ta đã nói ta sẽ bảo vệ Hoa gia, bảo vệ cả tộc Hoa thị của nàng. Cớ sao nàng còn muốn kéo mình xuống nước thế này?”

Ta không nói gì, hai tay hắn ôm lấy cánh tay ta, rèm trên mũ miện xẹt qua má, lạnh đến thấu xương.

“Nàng không tin ta, chưa từng tin ta. Nàng có biết ta đã phải nỗ lực thế nào vì chuyện này không? Ta trăm phương ngàn kế thu phục lòng người, mở đường cho nàng, chỉ vì có được ngày hôm nay, để ta danh chính ngôn thuận đưa nàng…”

“Đưa ta vào hậu cung sao?” Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Hoàng thượng để ý đến suy nghĩ của ta sao? Đã từng hỏi ta có nguyện ý hay không chưa?”

“Tại sao nàng không muốn?” Tay Dạ Trọng Hữu như muốn bẻ gãy tay ta.

“Bởi vì con người ta… gan nhỏ lại hay lo sợ. Là người trong hậu cung của hoàng thượng quá nhiều… thị phi cũng có quá nhiều. Nếu có một ngày ta đứng về phe đối lập với hoàng quyền, liệu hoàng thượng có dám bỏ hết ngoài tai mà lựa chọn bảo vệ ta hay không? Từ đầu đến cuối, điều ta muốn chỉ đơn giản là… sống.” Ta nhắm mắt lại nói.

Dạ Trọng Hữu buông tay ra: “Vậy nàng đã từng hỏi ta chưa? Sao nàng biết ta sẽ không chọn nàng?”

“Còn cần phải hỏi sao? Vị trí của người đã định trước phải chịu biết bao ràng buộc, sao ta có thể ôm hy vọng?”

“Nói đi nói lại chỉ là do nàng sợ, sợ phiền toái, sợ khó khăn, nhưng chỉ duy nhất một điều nàng không sợ, đó là không có ta, vị trí của ta trong tim nàng thấp đến nỗi luôn là thứ đầu tiên bị nàng buông bỏ.” Giọng hắn nén đầy nỗi bi thương.

Ta siết chặt tay, nhìn vài mắt hắn: “Không phải ta buông bỏ, là người đã tự lựa chọn, là người chủ động lựa chọn… bảo vệ Thích quý phi. Ta đã cho người rất nhiều cơ hội, nhưng người vẫn luôn chọn cách im lặng.”

Dạ Trọng Hữu sững người, ta vờ như không nhìn thấy nói: “Cách làm của người có lẽ không có gì sai. Ta biết người bất đắc đắc dĩ, nhưng Dạ Trọng Hữu, người bị g.i.ế.c nhầm là… ca ca của ta, hắn là người duy nhất yêu thương ta, là huynh ruột bảo vệ ta mà không cần báo đáp… Sao người có thể đến hỏi cũng không hỏi đã muốn giấu ta? ”

Ta nghĩ hốc mắt của mình chắc đã đỏ lên rồi, bởi vì ta không thể nhìn rõ khuôn mặt của người trước mặt, nhưng như vậy cũng tốt, nếu không nhìn thấy biểu cảm của hắn, ta có thể tàn nhẫn hơn.

“Người thế này… bảo ta làm sao có thể tin tưởng người, tin người sau này vẫn sẽ trước sau như một… chọn ta? Quyền lực của người quá lớn…” Ta cúi đầu dụi dụi mắt, lẩm bẩm như tự nói với chính mình: “Vì người có quá nhiều thứ phải bận tâm, có lẽ trong lòng người lúc này có ta, nhưng mà, trong lòng của một vị hoàng đế lại có quá nhiều người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Được, được, được…”

Dạ Trọng Hữu nói ba chữ “được” xong mới đứng dậy, dáng vẻ của hắn có vẻ hơi loạng choạng: “Ta từng nói rằng những gì ta làm là để bảo vệ nàng một đời yên ổn, nàng không tin ta cũng được, nhưng ta cũng từng nói sẽ không để nàng rời đi.”

Dạ Trọng Hữu đi vòng qua ta đi ra ngoài, ta quỳ bất động trong sảnh. Bỗng dưng ta rất muốn cười, vì sao muốn bình dị sống trong thế giới này lại khó khăn đến vậy?

Không phải ta không tin hắn, mà bản thân hắn vẫn chưa hiểu ra rằng… hắn không làm được.

Ta bị cấm túc ở một cung điện ta không biết tên, Dạ Trọng Hữu không xuất hiện, bên cạnh ta chỉ có mỗi… Ngân Hạnh.

Nàng ấy phục vụ ta như mọi khi, ta lười nhắc lại chuyện cũ với nàng ấy, nên coi nàng ấy như không tồn tại.

Dạ Trọng Hữu theo dõi ta thế này, ta không biết rốt cuộc hắn muốn thế nào, chuyện ta làm đã đi ngược lại với ý định của hắn, hắn thu dọn tàn cục thế nào đây?

Bên ngoài cung thường xuyên truyền đến tiếng ồn ào, hình như là Thích quý phi đã tỉnh lại, đến tìm ta liều mạng, nhưng vì canh phòng nghiêm ngặt, nên mỗi ngày nàng chỉ có thể kêu la ở bên ngoài, nghe nói vết d.a.o trên khuôn mặt như hoa của nàng mãi mãi không thể lành được.

Nàng muốn trả đũa Hoa phủ, nhưng Hoa Tướng đã ngã xuống, ta thì bị Dạ Trọng Hữu giam giữ canh gác. Nàng muốn báo thù ta, nhưng không thể xông vào, giờ nàng ta tức đến sắp phát điên rồi.

Ngân Hạnh muốn làm ta vui, ngày ngày kể cho ta nghe về bộ dạng xấu xí của Thích quý phi, nhưng ta nghe mà vô cảm.

Ở nơi này, lần đầu tiên ta nghiệm ra câu ‘sống một ngày dài như một năm’. Ta bị giam giữ mười ngày cuối cùng Dạ Trọng Hữu cũng ló mặt. Khuôn mặt luôn hòa nhã của hắn giờ đây đã trở nên u ám, khiến người ta không khỏi nhìn lâu hơn.

Ta im lặng ngồi đó, coi như không thấy hắn.

Dạ Trọng Hữu bước đến bên cạnh ta: “Khiết Khiết, đã mười ngày trôi qua, nàng vẫn không muốn để ý đến ta sao?”

Giọng điệu rõ ràng là nịnh nọt, nhưng ta vẫn lạnh lùng nói: “Hoàng thượng nói đùa rồi, nữ nhi của tội thần như ta nào dám?”

Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, như thể nói với chính mình: “Kể từ khi ta có ý thức tới giờ, chỉ gặp bà ngoại của ta không quá bốn năm lần. Họ sống ở Giang Nam từ rất lâu rồi. Ta đã là hoàng đế, tuy nhiên mẫu tộc ta lại không dám tùy ý vào kinh. Nàng có biết tại sao…”

Ta ngoảnh mặt sang một bên, không chịu nghe hắn nói.

Hắn lạnh lùng nói: “Nàng thật sự không quan tâm chuyện gì nữa ư? Tên thị vệ bị nàng đuổi đi kia cũng không quan tâm sao?”

Ta lập tức quay đầu lại, mắt hắn nheo lại, đôi mắt như bị cứa đau.

“Người có ý gì?”

“Cuối cùng thì nàng cũng chịu nghe ta nói chuyện rồi?” Dạ Trọng Hữu u ám nói.

“Lời người nói vừa rồi có ý gì?” Tim của ta lạnh run.

“Nàng cho rằng nàng để hắn rời đi, còn tìm người trông coi hắn, thì ta sẽ không làm gì được hắn nữa sao?”

Hắn đang nghiêm túc, bởi vì trong mắt hắn hiện lên sát ý. Trong lúc hoảng hốt, ta nhìn thấy chiếc vòng trên tay. Nghĩ đến chuyện Hoa Nhung Châu từng làm lúc bị ta đuổi đi, ta kiềm chế sự run rẩy: “Nếu người dám động đến hắn, ta sẽ…”

Nửa câu đe dọa sau đơ còn chưa nói ra lời, bởi vì con d.a.o trên tay đã bị hắn nắm lấy, chất lỏng ấm nóng xuyên qua khớp tay rồi chảy qua cổ tay.

Dạ Trọng Hữu nhìn ta, trong mắt dường như có một dòng sông chảy siết: “Nàng từng thích hoàng huynh, còn thích tiểu tử thấp hèn kia, tại sao… duy nhất mình ta thì không?”

Ta muốn bỏ tay ra, nhưng hắn vẫn bất động nắm chặt, m.á.u chảy ngày càng nhiều, ta không khỏi run rẩy, bất kể là thân thể hay giọng nói: “Buông ra…”

“Hôm nay là ngày mười lăm tháng chạp.” Dạ Trọng Hữu đột nhiên nói.

Hắn nhìn ta cười một cái, sắc mặt tái nhợt: “Ngày mười lăm tháng chạp là sinh thần của ta. Món mì trường thọ nàng từng làm ở phủ của hoàng huynh khiến ta luôn nhớ đến. Nhớ lâu như vậy rồi, hôm nay xnàng ra, cuối cùng ta vẫn… không có duyên được ăn.”

Hắn buông thõng tay rồi quay người rời đi, bước đi hơi loạng choạng. Ta ngã xuống đất như một đống bùn nhão, con d.a.o trong tay cũng lặng lẽ rơi xuống nền, chỉ còn lại lòng bàn tay bê bết máu.

Cách thức này, luôn chỉ hữu dụng đối với những người quan tâm đến ngươi.

Ngày hôm sau, lúc ta còn chưa tỉnh dậy đã nghe thấy tiếng xôn xao bên ngoài, hoá ra là Thái hậu dẫn theo người vội vàng đi vào, thị vệ ở cửa đều bị bà cho lui xuống, Ngân Hạnh cũng bị bà cho người lôi đi.

“Ngươi không cần hành lễ, ta nhận không nổi.” Giọng nói của Thái hậu chưa bao giờ lạnh như lúc này, giống như trước đây khi ta vừa mới xuyên qua.

MMC

Ta nhất định phải hành lễ cho xong.

Thái hậu nói tiếp: “Ngay từ đầu ngươi đã hứa với ta thế nào, kết quả bây giờ vẫn dây dưa không rõ với hoàng thượng. Ngươi coi ta là kẻ ngốc, muốn lừa gạt