Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống An rụt cổ, cười nịnh nọt: “Không phải là trước mặt sư phụ mới dám nói sao? Biết sư phụ trước giờ thương đồ đệ, đồ đệ mới hỏi người.”

Cao Vũ liếc mắt nhìn hắn, sau đó nói: “Ngươi chỉ cần biết vào mồng năm hàng tháng thì tránh xa ngự thư phòng là được. Nếu không kìm nén được lòng hiếu kì chả mình, cẩn thận bị thị vệ c.h.é.m đầu.”

Tống An đảo mắt một vòng, cũng không nói thêm nữa, Cao Vũ quay đầu nhìn lại ngự thư phòng, thở dài một tiếng rồi tiếp tục bước đi.

Giờ Hợi (21-23h) vừa qua một khắc, trong ngự thư phòng có tiếng động phát ra, tiếng đao kiếm chạm nhau vang lên.

Dạ Trọng Hữu ngồi trong phòng, còn Lâm Giang đứng bên cạnh, hai người dường như không nghe thấy, không chút cử động.

Một ngọn đèn dầu thắp sáng cả thư phòng, trên tay Dạ Trọng Hữu cầm vài tờ giấy mỏng, trên giấy chi chít chữ, có vẻ như là thư, mơ hồ có thể nhìn thấy dòng chữ “Tần Vân Kính Thượng”

Dạ Trọng Hữu đọc một cách nghiêm túc, đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ qua từng chữ một, như muốn khắc ghi từng câu từng chữ chữ trên bức thư vào đáy mắt.

Tiếng đấu đá bên ngoài phòng vang lên bao lâu thì hắn ngồi bên trong đọc bức thư đó bấy lâu.

Khoảng nửa giờ sau, Trần Uyên bước vào, đầu tóc rối bù, thở hổn hển, trên người có vài vết thương.

Dạ Trọng Hữu nâng mắt, nhìn hắn hỏi: “Thế nào?”

Trần Uyên quỳ một gối xuống, nói: “Bẩm hoàng thượng, lần này đã qua được một trăm chiêu dưới tay của bi chức. Nếu cứ tiếp tục như vậy… thứ lỗi bi chức vô năng, e rằng không ngăn được nữa.”

Khuôn mặt Dạ Trọng Hữu không chút d.a.o động: “Không sao cả. Nếu đánh không lại thì chuyển qua Lâm Giang. Không được nữa thì hai người cùng nhau đánh. Trẫm muốn xnàng hắn có thể kiên trì được bao lâu?”

Trong phòng im lặng lạ thường, Trần Uyên không nhịn được nói: “Hoàng thượng, lần đầu tiên hắn đến, không quá hai mươi chiêu đã bại dưới tay bi chức, bây giờ còn chưa tới một năm, bi chức đã phải toàn lực đánh mới có thể ép hắn rút lui. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chính là đang nuôi ong tay áo. Theo bi chức thấy, vẫn nên xử lí hắn càng sớm càng tốt.”

“Không được g.i.ế.c hắn.” Dạ Trọng Hữu nói, nhưng không có vẻ như đang nói với Trần Uyên: “Nếu g.i.ế.c hắn rồi… nàng sẽ oán trách ta.”

Mấy chữ “hắn”* mơ hồ, nhưng không ai hỏi đến.

*trong tiếng Trung, đại từ xưng hô anh ấy (他), cô ấy (她) đều có phát âm là /ta/

Dạ Trọng Hữu cẩn thận đóng bức thư trong tay, động tác nhẹ nhàng như đang cầm đồ sứ dễ vỡ, sau đó lấy một chiếc hộp tinh xảo đặt bức thư vào.

Thêm một bức này lên trên, trong hộp đã có khoảng ba mươi đến bốn mươi bức, mỗi trang đều phẳng phiu chỉnh tề, không có lấy một nếp nhăn.

Sau khi làm xong hết thảy, Dạ Trọng Hữu đứng dậy đi về tẩm cung nghỉ ngơi của mình.

Nháy mắt đã gần hai năm trôi qua, có lẽ vì cuộc sống ung dung thoải mái, cho nên Hoa Khiết không cảm thấy thời gian chầm chậm trôi qua. Nếu dựa theo thân thể này tính ra, thì nàng năm nay đã 21 tuổi rồi.

Lễ Thất tịch thả hoa đăng, phong tục ở trấn này khá giản dị, quả thực không phân biệt nam nữ, vì vậy một nhóm các chàng trai cô gái chen chúc cùng nhau thả hoa đăng.

Sắc trời vừa muộn, Hoa Khiết bị một tiểu cô nương trên đường kéo ra, cùng nhau làm hoa đăng ước nguyện bên bờ sông.

Hoa Khiết không tin những chuyện này, bởi vậy không làm hoa đăng, chỉ đứng cạnh quan sát, đột nhiên bên cạnh có một bàn tay duỗi ra, cầm một chiếc hoa đăng tinh xảo.

Hoa Khiết quay đầu lại, chính là vị Từ thiếu gia kia.

“Thấy nàng như vậy, có phải quên làm đèn rồi không? Cái này của ta, cho nàng đấy.” Từ Minh nói.

Hoa Khiết cười một tiếng, không nhận lấy, trả lời: “Ta không tin những việc này, đèn này cho ta cũng lãng phí thôi.”

“Tại sao nàng không tin?” Từ Minh tò mò hỏi.

Hoa Khiết cười không trả lời, Từ Minh cũng không để ý, ngồi xuống bên cạnh nàng: “Đây là đồ mẫu thân ta đưa cho nàng.”

Hoa Khiết sửng sốt một chút, vội cười nói: “Vậy thì thật là ngại quá, làm phiền phu nhân…”

Từ Minh đột nhiên bật cười: “Nàng đúng là dễ bị lừa, mẫu thân ta lớn tuổi rồi, làm sao biết làm mấy thứ này.”

Mặt Hoa Khiết phút chốc cắt không còn giọt máu, trong đầu nàng chỉ quanh quẩn một câu “Nàng đúng là dễ bị lừa”, chỉ là một câu nói rất đỗi thông thường, nhưng lại làm nàng nhớ đến người đã từng nói câu này.

Có điều dưới ánh đèn hấp háy, Từ Minh không phát hiện ra, vẫn ngây ngô trêu chọc nàng.

Một giọng nói lộ rõ vẻ không vui chen vào ngắt lời hắn: “Từ Minh, chúng ta đều ở đây bận rộn thắp đèn lồng, ngươi ngồi lười biếng làm gì đấy?”

Là Na Bạch Lạc, Từ Minh chau mày nói: “Ngươi có thể nhỏ giọng tí được không? Cả đường này nghe thấy giọng nói của ngươi hết rồi.”

Bạch Lạc không phục: “Cũng chẳng phải chuyện đáng xấu hổ gì, ta lớn giọng một chút thì có sao?”

Từ Minh rốt cuộc ngồi không được đứng dậy, hai người bắt đầu cấu xé nhau.

Sở thích lúc thiếu niên, luôn muốn đối đầu với đối phương.

Ở nơi phồn hoa này, Hoa Khiết luôn cảm thấy mình không hòa nhập được, nhân lúc không ai chú ý lặng lẽ rời đi.

Đi đến một con hẻm yên tĩnh hơn, sắc mặt Hoa Khiết vẫn không thể tốt hơn được.

Tưởng rằng chỉ cần không nghĩ tới, cũng không nghe thấy bất kì tin tức nào thì thật sự có thể vờ như không quan tâm mà quên đi. Một năm nay không phải cứ như vậy trôi qua sao?

Để bảo vệ Hoa phủ và không liên lụy người bên cạnh, từ khi đến thị trấn nhỏ này, nàng vẫn luôn ngoan ngoãn ở lại, không bao giờ dám nghĩ đến việc tạo quan hệ với người khác, bởi vì thân phận Hoa Khiết đã c.h.ế.t trong đám cháy từ lâu.

Nhưng… bản thân vẫn cố chấp vẫn dùng cái tên này, chẳng phải là… mong chút may rủi sao? Muốn xnàng xnàng liệu sẽ có người tìm được đến đây không? Liệu sẽ… có người chưa từ bỏ việc tìm kiếm nàng không…

Hóa ra dù cho bình thường hay tỏ vẻ kiên cường lí trí, cũng sẽ có lúc tự lừa bản thân mong chờ.

Hoa Tướng, Hoa Phu Nhân, Thiên Chỉ, còn cả… Hoa Nhung Châu.

Lúc đó ra đi vội vàng, vẫn chưa kịp chuẩn bị hôn lễ cho Thiên Chỉ, không biết nàng ấy với Nam Phong thế nào rồi.

Cả Hoa phu nhân nữa, khi biết do một tay nàng lật đổ Hoa phủ, trong lòng có oán hận hay không? Thân thể Hoa phu nhân yếu ớt, không biết có chịu nổi đả kích này hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

MMC

Còn có Hoa Tướng, từ đầu đến cuối chưa từng trách móc nàng, nghe tin nàng mất nhất định sẽ rất đau lòng, cả con trai lẫn con gái đều không có kết cục tốt đẹp.

Cuối cùng, thiếu niên lúc ra đi vui vẻ nói ‘nếu người không đến, ta sẽ quay lại tìm người’… Lúc đó lừa hắn đi, còn viết thư nhờ Ngũ Sóc Mạc theo dõi hắn. Theo tính cách của hắn, nhất định là oan ức muốn chết.

Kỷ niệm giống như một gáo nước bị đ.â.m một lỗ thủng, nước bên trong từng giọt từng giọt rỉ ra ngoài.

Hoa Khiết đi dọc con hẻm, đi mãi đi mãi đến lúc không đi nổi nữa mới ngồi xổm xuống. Ngực đau quá, chắc do di chứng ngày hôm đó đỡ tên.

Ngày ngày ở trong trấn nhỏ an nhàn này, giả vờ vui vẻ, giả vờ vô ưu vô lo, giả vờ đến nỗi bản thân mình cũng tin là thật. Người dân ở đây tuy thân thiện nhưng suy cho cùng chưa từng trải qua quãng thời gian nguy hiểm từng bước như Hoa Khiết, lòng nàng đầy tâm sự nhưng lại không có ai có thể giải bày. Dù có nhìn ai đi nữa, nàng vẫn cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách, không có cách nào thật sự thân cận với họ. Vì vậy, liệu có thể có một người, bất kể là ai cũng được, đến đây thăm nàng, không để nàng nghĩ rằng những người đã từng ở bên cạnh nàng đều… đã quên nàng.

Bên ngoài ngự thư phòng, đao kiếm va vào nhau không ngừng. Đây chắc là lần thứ hai mươi sáu tên tiểu tử đó đến đây, tính ra đã hơn hai năm rồi.

Nhưng lần này Hoa Nhung Châu cuối cùng cũng bước vào được ngự thư phòng, hắn cầm kiếm, toàn thân có vô số vết sẹo. Còn có hai người nằm ngoài cửa, chính là Lâm Giang và Trần Uyên, bị thương còn nặng hơn, nhưng vẫn còn thở.

Dạ Trọng Hữu từ từ ngước mắt lên, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng người thiếu niên này. Hắn không ngờ Hoa Nhung Châu có thể kiên trì lâu đến vậy. Không chỉ kiên trì, mà còn tiến bộ vượt bậc.

Lưỡi kiếm nhuốm m.á.u lạnh băng đặt ngang cổ Dạ Trọng Hữu, mặt hắn vẫn không chút biến sắc.

“Ngươi giấu nàng ở đâu rồi?” Giọng nói thuộc về nam nhân vang lên, không còn sự trong trẻo của thiếu niên nữa, ngược lại có chút trầm thấp.

“Ta nói rồi, nàng đã chết.”

Lưỡi kiếm ép gần thêm vài phần, trên cổ Dạ Trọng Hữu có một vết xước nông.

“Ta không tin. Ngươi nói nếu ta có thể đánh bại thị vệ của ngươi thì sẽ nói cho ta biết chuyện của nàng.” Hoa Nhung Châu nắm chặt chuôi kiếm nói.

“Không phải bây giờ ta đang nói cho ngươi nghe chuyện của nàng đó sao? Ngươi nghĩ nếu nàng còn sống, ta sẽ để nàng rời xa ta sao?” Dạ Trọng Hữu nhếch miệng, không giấu được sự mỉa mai.

Tay Hoa Nhung Châu run lên, đôi mắt nâu như ngọn lửa cháy rực.

Hai người họ người đứng kẻ ngồi, nhưng khí thế không hề thua kém nhau.

Cuối cùng Hoa Nhung Châu cử động, nhưng là thu kiếm xoay người rời đi.

“Ngươi đi đâu?” Dạ Trọng Hữu cau mày nói.

“Ta đi tìm nàng.” Hoa Nhung Châu không quay đầu lại.

Ánh mắt Dạ Trọng Hữu run lên một cái: “Ngươi không g.i.ế.c ta nữa?”

“Giết ngươi… nàng sẽ không vui.”

Ngón tay Dạ Trọng Hữu hơi co lại, nhưng hắn vẫn cười lạnh một tiếng: “Ngươi có thể đi đâu tìm?”

“Cùng lắm thì lật cả thiên hạ này lên mà tìm, ngươi không nói, chưa chắc ta không tìm ra, dù sao đi nữa, thứ ta có là thời gian.” Hoa Nhung Châu nghiêng nửa mặt, giọng điệu trào phúng, nhưng nhìn khuôn mặt hắn thì biết, hắn đang rất nghiêm túc.

“Nếu nàng thực sự đã c.h.ế.t thì sao?” Dạ Trọng Hữu hỏi ngược lại.

Hoa Nhung Châu dừng một bước, nói: “Ta vốn là kẻ trắng tay, cho nên bây giờ cũng không còn gì có thể mất nữa rồi.”

“Lúc đó chính nàng đuổi ngươi đi, nếu bây giờ nàng không muốn nhìn thấy ngươi thì sao?” Dạ Trọng Hữu vẫn hỏi tiếp.

Tay cầm kiếm của Hoa Nhung Châu khẽ run rẩy, cúi đầu, giọng nói vậy mà có vài phần nhận thua: “Ta chỉ muốn tận mắt thấy nàng bình an vô sự, chỉ cần nhìn một cái thôi cũng được. Nếu nàng không muốn gặp ta, ta lén lút nhìn trộm một cái, sau này không xuất hiện nữa là được…”

Hoa Nhung Châu đứng ở cửa hồi lâu, giọng nói Dạ Trọng Hữu mới vang lên: “Vậy ngươi đi tìm nàng đi…”

Hoa Nhung Châu nhìn lại, khuôn mặt của Dạ Trọng Hữu nhìn không ra là vui hay buồn, cuối cùng Hoa Nhung Châu cũng không nói gì, xoay người lao vào bóng tối.

Khoảng một giờ sau, Lâm Giang chậm rãi đi vào, Dạ Trọng Hữu vẫn ngồi ở thư án không nhúc nhích.

“Hoàng thượng, bi chức hành sự không tốt…” Lâm Xung quỳ xuống nhận tội.

“Không liên quan đến ngươi.”

“Nhưng mà, sao hoàng thượng lại… nói cho hắn?” Lâm Giang vẫn có chút bất bình.

“Ngươi truyền tin tức ra ngoài, bảo Tần Vân trở về đi, sau này vào mồng năm không cần gửi thư cho ta để báo cáo về chuyện của nàng ấy nữa, bởi vì…” Dạ Trọng Hữu nói, giọng điệu đầy nhẹ nhõm: “Sẽ có người bảo vệ nàng ấy thật tốt, cũng là người mà nàng ấy đang chờ đợi.”

Dạ Trọng Hữu đứng dậy đi vào trong, lấy ra chiếc hộp mà hắn luôn coi như báu vật.

Sau khi mở nó ra, cẩn thận rút từng lá thư bên trong, đặt chúng lên ngọn nến đang cháy dở.

Lá thư này đến lá thư khác hóa thành tro tàn, như thể đốt sạch hết tình cảm sâu đậm của hắn.

Đã hơn hai năm rồi, Từ tiểu công tử vẫn ngày ngày quấn mãi không buông, Hoa Khiết từ chối không biết đã bao nhiêu lần, nhưng hắn không thèm đếm xỉa gì đến chuyện đó, cho nên ngày nào cũng trình diễn kịch tình tay ba cẩu huyết giữa nàng, Từ Minh và Bạch Lạc, khiến Hoa Khiết đau đầu không thôi.

Sau khi tỉnh ngủ, Hoa Khiết đứng dậy chuẩn bị đi tìm Vân nương nhà bên bàn bạc về cái túi thơm chưa thêu xong ngày hôm qua, nhưng kết quả lại vồ hụt, nhà bên cạnh hoàn toàn trống trơn.

Vì chuyện gì mà chuyển đi rồi?

Hoa Khiết cảm thấy có chút không thoải mái, hai năm nay nàng và Vân Nương rất thân thiết, Vân Nương gần như đáp ứng mọi yêu cầu của nàng.

Vân Nương đối xử với nàng tốt đến nỗi khiến nàng hoài nghi, liệu có phải Vân Nương bị một người đàn ông nào đó tổn thương, sau đó đổi thành thích… hay không.

Kết quả là bây giờ người ta chuyển đi mà không nói một lời, ở thời cổ đại không có điện thoại hay gì cả, Vân Nương này một khi chuyển đi rồi, có nghĩa là họ đã hoàn toàn mất liên lạc.

Giống như mất đi một người bạn tri kỉ, Hoa Khiết cảm thấy rất hụt hẫng, nhưng không biết chừng trong lòng người ta chưa bao giờ có mình, chỉ có mình đơn phương tình nguyện mà thôi, suy cho cùng thì Vân Nương là người hòa đồng lương thiện và đối xử với ai cũng tốt.

Phiền muộn hai ba ngày thì nghe tin Từ Minh bất cẩn ngã ngựa gãy chân lúc ra ngoài. Nhớ tới Từ phu nhân cũng thường chăm sóc mình, Hoa Khiết quyết định mang theo ít đồ đến thăm.

Từ phu nhân vẫn như trước đây muốn tác hợp hai người họ, nhưng Từ Minh lại khác trước kia, né trong tránh ngoài. Dù là như vậy, Hoa Khiết cũng bị Từ phu nhân giữ lại đến khi dùng xong bữa tối mới rời đi.

Từ chối Từ phu nhân muốn đích thân hộ tống nàng, dù sao đi nữa thị trấn lớn như vậy, người trong trấn đều quen nhau, bước vài bước là có thể về đến nhà, rất an toàn, Từ phu nhân cũng không cưỡng cầu nữa.